Chương 2: Bóng Tối
Cơn đau kéo Lục Trần khỏi bóng tối.
Vai trái nhói. Vết thương sâu, mảnh áo dính vào thịt thành từng mảng khô. Hắn sờ — máu ngừng chảy, một làn ấm từ bụng dưới lan lên, bao lấy vết cắt. Hắn cảm nhận thớ thịt se lại, chậm nhưng rõ. Phản Tu Thể. Tự hồi phục, không cần linh lực, không cần thuốc.
Vòng tay hòa vào dòng chảy đó, khuếch đại. Hắn nhắm mắt, tập trung — mạng lưới mờ hiện ra. Vách đá, khe nước, hành lang sâu phía phải. Cảm giác nguyên thủy, như xương thịt học được cách lắng nghe lòng núi. Rồi tiếng đá lăn từ xa.
Trần Tùng.
"Ra đây." Giọng lão vọng qua tối, phẳng lặng. "Ta không giết ngươi. Chỉ đưa về tông làm rõ vài việc."
Lục Trần siết nắm đấm. Giữ bí mật — thứ lão muốn. Móng tay cắm vào lòng bàn tay. Hắn chống tay ngồi dậy, nhặt hòn đá góc cạnh dưới chân. Cơn đau xé vai trái. Hắn nuốt nó. Phản Tu Thể không chỉ hồi phục — nó giúp hắn chịu đau tốt hơn. Kiến thức địa chất xoay vần. Đường nứt trần hang ở góc tây bắc, chạy chéo, giao với một đường nứt dọc từ vụ lở trước. Giao điểm yếu nhất. Hắn giơ đá, đập.
Trúng.
Đá nứt. Trần Tùng im bặt. Đập lần thứ hai — ầm. Tảng lớn tách ra, kéo đá vụn ập xuống lối vào. Bụi mù. Tường đá mới chắn kín khoang.
Im lặng một nhịp. Rồi giọng Trần Tùng vọng qua đá: "Được. Ngươi giỏi lắm."
Phía bên kia bức tường, bụi vẫn chưa tan hết. Trần Tùng đứng yên, tay chạm vào vết nứt mới. Lão gõ nhẹ — dày hơn hai trượng. Không thể đào.
Lão móc hạc giấy từ tay áo. Ngón tay lướt qua cánh hạc, vân đen xoắn trên giấy trắng. Một tia khí lạnh từ đầu ngón tay truyền vào. Hạc rung lên, mắt giấy lóe sáng. Cánh giấy vỗ nhẹ, bay vút vào bóng tối.
Điệp báo. Lão gửi hai con — một về tông, một về đội canh Đan Hà Cổ thạch.
"Phía đông có người của ta đang đào," lão nói, giọng trầm xuống. "Chúng không biết ta đã tìm ra. Nếu chúng bắt hắn trước..."
Lão nhìn lên. Trần hang cao vút, một khe sáng nhỏ từ mặt đất rọi xuống. Đường khác. Lão bắt đầu leo.
Vài trăm bước về phía đông, rừng thưa dần. Một toán ba người dừng chân bên suối cạn. Người dẫn đầu — áo xanh nhạt, thắt lưng vải thô — ngẩng lên khi con hạc giấy đáp xuống vai. Hắn mở ra, đọc. Mặt không biểu cảm, chỉ gật đầu với hai người kia. Bọn họ rời suối, đi về phía tây.
Trong hang, Lục Trần quay lưng khỏi bức tường mới. Hắn men theo hành lang hẹp. Vách đá bóp chặt hai vai — đủ cho một người lách qua. Tay phải quét dọc đá, cảm nhận từng đường vân, từng lớp trầm tích. Đá vôi. Dòng chảy ngầm từng cắt qua đây, tạo thành ống dẫn tự nhiên. Nhiệt độ thay đổi theo độ nghiêng — càng xuống, đá càng lạnh. Một đường thẳng tắp, không rẽ. Không phải tự nhiên.
Là người đào.
Hành lang mở rộng đột ngột. Một hang động lớn — trần cao, ánh sáng từ khe nứt trên đỉnh hắt xuống thành cột sáng mờ, xuyên qua bụi bay lơ lửng. Không gian yên tĩnh đến mức hắn nghe được tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó rất xa. Từng giọt, từng giọt, cách nhau đều đặn như nhịp thở.
Cuối hang, cánh cửa đá cao ba người, phủ rêu phong xanh đen. Vòng tay nóng lên — không phải cảnh báo, không phải kích hoạt. Một sự nhận biết. Như hai mảnh ghép biết có nhau.
Hắn bước tới, quẹt mạnh lên mặt đá. Rêu rơi, để lộ hoa văn chạm trổ — xoắn ốc, vòng tròn đồng tâm, cột thẳng song song. Họa tiết trên vòng tay hắn, chỉ lớn hơn. Cùng một bàn tay.
Hắn đưa hai tay đẩy. Cánh cửa không lay chuyển — nó chìm trong lòng núi, nặng như một quả đồi. Đẩy lần nữa, ráng hết sức. Cơ bắp căng, vết thương vai trái rách — máu ấm chảy xuống cánh tay. Cửa không nhúc nhích.
Hắn ngồi phịch xuống, tựa lưng vào cánh cửa lạnh. Mệt. Đau. Đói. Nhưng trong lồng ngực, một thứ gì đó ấm dần — không phải từ vết thương.
Hắn kéo tay áo lên, đặt vòng tay sát nền đá. Một nhịp rung nhẹ từ lòng đất truyền lên qua cánh cửa. Lục Trần nhìn xuống. Hoa văn xoắn ốc thấp nhất trên mặt đá, chỗ tay hắn vừa đặt, phát ra ánh sáng tím nhạt — nhấp nháy theo nhịp mạch.
Vòng tay đáp lại, cùng một tần số.
Đá chưa mở. Nhưng cánh cửa biết hắn ở đây.
Hắn dán trán vào đá. Một âm vực trầm kéo dài từ sâu bên dưới — không phải cửa, không phải nước. Là thứ gì đó trong lòng núi đang đáp lời. Một tiếng thì thầm cổ xưa, xa như từ giấc mơ.
Tim hắn đập cùng nhịp. Hắn không hiểu. Hắn ghi nhớ.
Phía trên mặt đất, cách cửa hang một dặm, Trần Tùng dừng chân trên mỏm đá cheo leo. Lão nhìn xuống thung lũng. Khói từ một đống lửa nhỏ bốc lên phía cuối rừng. Thanh Vân đệ tử — không phải người của lão. Nhóm độc lập, đang đào từ hướng khác.
"Chúng nó cũng xuống rồi," lão thì thầm. Trong mắt lão, một tia sáng lóe lên — không phải lo lắng. Là tính toán.
Lão nhảy xuống, đáp nhẹ trên nền đất mềm. Phía trước, một cái hố sâu vừa mới mở, chờ lão đi vào.