Chương 25: Phong Ấn Thứ Nhất
Lục Trần bò trong đường hầm.
Mười thước — hai mươi — tay hắn chạm cát ướt. Trần cao dần. Hắn đứng thẳng, lưng chạm trần đá — mục tiêu chạm nóc — cao vừa đủ một con người.
Hỏa chiết trong túi phát sáng nhẹ. Một căn phòng mới. Không rộng — đường kính hai trượng, trần vòm. Giữa phòng, một tảng đá. Trên tảng đá, một hốc. Trong hốc, than củi và tro. Một bếp lò nhỏ.
Lục Trần đến gần. Tro lạnh. Không ai thắp lò ở đây từ lâu. Nhưng trên bề mặt tảng đá, một chữ khắc lớn — một chữ cổ, cùng loại với chữ trong phòng bích họa. Hắn không đọc được, nhưng tri giác mới từ dòng khí lạnh trong hồ vẫn còn — hắn nhìn chữ, và hiểu. Không qua dịch thuật. Qua cảm nhận hình khối.
*Ngồi.*
Lục Trần nhìn quanh. Phòng trống. Cửa vào — không, cửa đã đóng từ khi hắn bước qua ngưỡng đá. Một khoảng tối phía trước, nơi có một khe hở đủ người lách qua.
Hắn không ngồi. Hắn quan sát.
Mặt đất — cát pha đá vụn. Vết chân — chân động vật, nhỏ, chân chó hoặc chồn. Dẫn từ khe hở ra hốc đá rồi vòng lại. Dấu phân khô. Có sinh vật sống trong hệ thống hang động này.
Hắn ngồi xuống.
Không phải vì chữ khắc bảo. Vì chân hắn mỏi. Đường hầm vừa bò vừa chui — mười lăm trượng trong tư thế quỳ. Vai đau. Vết thương cũ rỉ máu, nhưng nhẹ, đã đóng vảy.
—
Hắn nhắm mắt. Thả lỏng hơi thở.
Vô Vi Kinh chảy. Dòng chảy mới từ lò rèn và dòng khí lạnh từ hồ nước — vẫn song song, không hòa nhưng không xung đột. Trong cơ thể hắn, chúng chảy như hai mạch nước riêng, gặp nhau ở đan điền dưới rồi tách ra.
Nhưng lần này, khi hắn ngồi yên, hai dòng bắt đầu xoáy. Nhẹ. Một vòng xoáy ở trung tâm đan điền — hút khí lạnh từ dưới lên và hơi nóng từ lò rèn xuống. Chúng quấn nhau, không dung hợp — một cột song xoắn, giống hai con rắn quấn nhau leo lên cột.
Lục Trần không điều khiển. Hắn để nó tự quay.
—
Trong bóng tối, ai đó thở dài.
— Đã lâu lắm mới có người vượt qua mạch nước ngầm.
Giọng từ khe hở phía trước. Không vang. Già. Khàn. Như tiếng người vừa thức dậy sau khi ngủ trong hang quá lâu.
Lục Trần mở mắt.
— Ngươi là ai?
— Không phải ai. Là thứ. Kẻ giữ lò.
Một tiếng động kéo dài từ phía tối — tiếng xích sắt lê trên đá. Không phải bước chân. Vật gì đó bò.
— Ngươi đã thắp lửa Khô Lâm. Ngươi mang ấn ký Lam Phong. Ngươi mang Chờ thạch. Và ngươi còn sống sau khi nghe chúng ta nói ở hồ dưới.
Lục Trần đứng dậy. Hai tay buông thõng. Hắn không rút dao.
— Giọng nói ở hồ. Hai giọng. Không phải ngươi.
— Đúng. Ta chỉ là một. Còn lại — giọng kia — không thể gọi. Chưa thể.
— Và ngươi bảo vệ cái gì?
— Lò rèn phía dưới. Ba phong ấn. Hỏa. Kim. Thổ. Ngươi vượt được cả ba, thấy lò trung tâm.
Im lặng. Chỉ có tiếng xích lê — xa hơn, đang rút lui về phía khe hở.
— Sao ta biết ngươi không lừa ta?
— Ngươi không cần biết. Càn khôn quyết định. Ngươi vào được đây là ý trời. Hoặc ý của Lam Phong.
—
Lục Trần bước về phía khe hở.
Nó dẫn vào một hành lang hẹp hơn — phải nghiêng người. Vách đá trên và dưới đều có vân lửa chạm khắc — mặt cắt của đá tiếp xúc với dung nham từ hàng nghìn năm trước.
Hành lang kết thúc ở một cầu thang.
Không phải cầu thang đá. Cầu thang gỗ — gỗ hóa thạch, cứng như đá. Dấu đục trên thân. Từng bậc chìm trong một nửa cát, chìa ra một nửa như lưỡi dao.
Xuống.
Mười bậc. Hai mươi. Ba mươi.
Cuối cầu thang, một cánh cửa đá. Cây gỗ chống ngang, nhiều lớp phù chú vàng phai. Trên mặt phù chú, viết bằng mực đỏ: *Đệ Nhất Phong Ấn — Hỏa. Người vào đây mang lửa trong tay. Mang lửa trong gan.*
Bên dưới, một dòng chữ nhỏ hơn, viết vội bằng màu đen:
*Người không giữ được lửa, lửa sẽ giữ ngươi.*
Lục Trần đọc hai lần. Kéo thanh gỗ chống. Nó kêu lên — tiếng gỗ vặn suốt trăm năm. Nhưng không gãy. Hắn dùng vai đẩy.
Cánh cửa mở.
—
Nhiệt. Hơi nóng như vả vào mặt. Không chỉ không khí — từ dưới đất dâng lên, từ trên trần đổ xuống. Một căn phòng hình tròn, rộng, vòm cao. Giữa phòng, một cột lửa không cần nhiên liệu — cháy trên không, đỏ cam, không khói. Xung quanh — chín ống đồng già, mỗi ống cao ngang đầu người, khắc hoa văn lửa. Trong mỗi ống, một ngọn lửa nhỏ — xanh lục, không cùng màu với cột trung tâm.
Vách phòng — đá nham thạch cứng, mặt cắt lộ lớp. Trên tường, một vòng phù văn lớn — chín phù văn, mỗi phù văn cách đều, nối bằng đường vân chạm nổi.
Lục Trần đứng ở ngưỡng cửa.
Trong lòng bàn tay, ấn ký lửa nóng lên. Nó không cháy — nhưng muốn cháy. Một sức ép từ không gian thí luyện đè lên người hắn — không phải thể xác, mà là lên thứ lửa trong hắn. Đè để xem nó có tắt không.
Hắn thở chậm.
Vô Vi Kinh chảy. Dòng xoắn đan điền mới tạo ra quay chậm, hai mạch quấn nhau, đẩy ra một dòng khí mới — không lạnh, không nóng — trung hòa. Chảy ra tay, nuôi ấn ký.
Ấn ký lửa trên tay hắn sáng hơn. Một chút.
—
Dưới sàn, từ cát phủ dày, một khuôn mặt đá từ từ nổi lên. Mặt người, niên đại xa xưa. Không phải pho tượng — chạm khắc liền với đá sàn, nhưng chỉ có mặt. Phần còn lại là một tấm thân không có tứ chi, không có cổ, như mặt người mọc từ đá.
Cát rơi khỏi hốc mắt. Miệng nó mở ra. Không phải nói — khe dưới hốc mắt mở ra, rỗng, tối đen.
Cột lửa trung tâm chậm lại. Nhỏ hơn. Như ngọn lửa nín thở.
Lục Trần nhìn khuôn mặt đá. Không rút lui. Nhưng tay trái hắn siết nhẹ.
— Hỏa thí — giọng từ khuôn mặt đá. Không vang. Nói ra từ không trung, như nói từ miệng khuôn mặt nhưng không phải. Một giọng nói khác. Trầm hơn. Cổ hơn.
Một người khác.
Giọng lạ trong hồ. Giọng thứ hai.
— Đốt chín ống đồng. Toàn bộ. Một lần. Hoặc ngươi chết.
Nó không cảnh báo. Nó tuyên bố.
Xung quanh, chín ống đồng rung lên. Ngọn lửa xanh lục trong mỗi ống cháy cao gấp đôi. Cột lửa trung tâm tắt.
Bóng tối và hơi nóng. Chỉ còn ánh sáng từ ấn ký trong tay Lục Trần và chín ngọn lửa xanh xung quanh.
—
Hắn nhìn chín ống đồng.
Khoảng cách: ba trượng từ cửa đến mỗi ống. Ống cao bằng đầu người, không đáy, lơ lửng trong cát. Mỗi ống cách nhau một trượng — không phải vòng đều, mà hình chín cạnh lệch, không đối xứng.
Một lỗi thiết kế. Hoặc một ẩn ý.
Lục Trần không vội. Hắn quan sát vị trí của từng ống. Ánh sáng xanh chiếu lên mặt cát, tạo thành chín bóng. Bóng không bằng nhau. Một cái đổ dài hơn. Một cái chồm lên tường.
Khuôn mặt đá nằm ở giữa. Vị trí trung tâm của vòng tròn lệch. Không chính giữa — lệch về phía ống thứ ba từ trái sang.
Hắn bước về phía ống thứ ba. Chậm. Mỗi bước — cát in dấu chân sâu. Không có gì xảy ra.
Đến gần ống thứ ba. Ngọn lửa xanh lục bên trong cháy, nhưng không tỏa hơi. Hắn thọc tay vào.
Không nóng. Lạnh. Lạnh đến bỏng tay — như chạm vào băng chứ không phải lửa. Ấn ký trong tay hắn phản ứng — đỏ rực — và ngọn lửa xanh vụt tắt.
Một tiếng kim loại kêu. Ống đồng thứ ba tắt.
Bảy. Sáu. Năm.
Lục Trần hít một hơi. Tay phải hắn nóng rực — ấn ký sau khi nuốt ngọn lửa xanh thứ ba. Nó không đau. Nhưng nó lạ — một thứ cảm giác như tay hắn không còn của hắn nữa, là ống dẫn của thứ gì đó.
Hắn đến ống thứ bảy. Cùng cách. Thọc tay vào. Ngọn lửa xanh thứ hai tắt.
Hắn đến ống thứ nhất. Thứ chín. Thứ năm.
Mỗi lần, ấn ký nóng hơn. Sau ống thứ năm, cánh tay phải hắn lên đến khuỷu — đỏ rực, như da hấp thụ lửa xanh. Nhưng không đau. Một hơi ấm lan từ vai xuống đan điền, dòng xoắn quay nhanh hơn.
—
Hắn tới ống cuối cùng. Thứ hai.
Trong ống, ngọn lửa xanh lục cuối cùng, lớn hơn các ngọn trước — to bằng nắm đấm. Khi hắn đến gần, nó nhảy ra khỏi ống, lơ lửng trước mặt hắn. Như đang nhìn hắn.
Lục Trần giơ tay phải. Ngọn lửa xanh lục từ từ tiếp cận. Nó chạm ấn ký — và biến mất. Không tàn. Không khói. Như hút vào da thịt.
— Xong.
Lục Trần đứng trong bóng tối. Chín ống đồng tắt. Cột lửa trung tâm chưa cháy lại. Nhưng hắn cảm thấy nó sắp cháy — như mạch điện đã được nối, chỉ cần một tia là bùng.
Khuôn mặt đá giữa sàn nhìn hắn. Mắt không chớp.
— Ngươi làm được chỉ vì cơ thể ngươi theo Vô Vi Kinh.
Giọng không khen. Ghi nhận.
— Ta biết Chờ thạch đã trong tay ngươi. Ta biết Lô Hộ đã gặp ngươi. Nhưng ngươi phải biết một điều trước khi tiếp tục.
Lục Trần chờ.
— Dòng chảy trong cơ thể ngươi sẽ giết ngươi nếu ngươi không kiểm soát được. Song xoắn. Ngươi để nó xoáy tự do, nó sẽ xé rách kinh mạch. Bây giờ ngươi chưa sao vì ngươi còn yếu. Khi mạnh hơn, nó sẽ là gánh nặng.
— Và ngươi nói điều này vì?
— Vì ta ghét phải mất người thừa kế trước khi họ kịp hiểu.
—
Phía trên, cát rơi lẽ tẻ. Từ trần, từ khe hở vòm — những hạt cát nhỏ, khô, rơi xuống cát sàn. Một tiếng động nhẹ ở phía xa. Không phải ảo giác.
Lục Trần ngước lên.
Vòm đá phía trên — những đường vân lửa nhấp nháy — đang dần trở nên đỏ hơn. Cột lửa trung tâm sắp cháy lại. Nhưng trước khi nó cháy, hắn có một giây — một khoảnh khắc — nơi hắn thấy tất cả.
Tri giác mới. Không chỉ thấy đá. Thấy mạch — dòng chảy dưới chân, dọc tường, trên trần. Một mạng lưới khí vô hình nối liền chín ống đồng, khuôn mặt đá, và cột trung tâm. Một phong ấn. Không đơn giản.
Hắn thấy: nếu hắn đốt lửa trung tâm, phong ấn mở. Nhưng cát từ trần sẽ rơi — không nhiều, nhưng đủ để lấp lối vào, ngăn hắn quay lại. Không có cách khác. Hoặc mở và đi tiếp. Hoặc không mở và chết ở đây.
Khuôn mặt đá biết. Nó nói không đúng. Hỏa thí không phải đốt chín ống — là quyết định không quay lại.
Lục Trần thở ra.
Không hối tiếc.
Hắn giơ tay phải. Ấn ký lửa không cần lệnh. Nó phóng một luồng đỏ cam về phía cột trung tâm.
Cột lửa bùng lên. Một ngọn lửa đỏ — đỏ như máu tươi, không xanh, không lục — bùng thẳng lên vòm. Hơi nóng vả vào mặt. Cát từ vòm rơi. Nhiều hơn. Thành một dòng cát mỏng, chảy xuống như đồng hồ cát.
Lục Trần chạy.
Hắn bay qua cánh cửa đá đang rung lên. Đẩy thanh gỗ chống trở lại. Cát đã phủ đến cổ chân. Hắn chạy lên cầu thang gỗ — cát theo chân, tràn qua từng bậc — lên hành lang, lách qua khe, trở lại phòng cũ.
Cát ngừng rơi sau lưng hắn. Cánh cửa dưới kia đã đóng. Phong ấn thứ nhất mở.
Trong tay hắn, ấn ký lửa đỏ rực rực — như vừa uống một ngụm lửa cổ đại.
Và một đường vân mới xuất hiện trên nền da tay phải — từ ấn ký chạy dọc lên cổ tay. Đường vân đen nhạt, như mạch máu nhưng không phải. Giống một đường chỉ khâu bằng lửa.
Hắn nhìn nó. Cảm giác nó. Nó ấm. Hài hòa.
—
Trong bóng tối của phía sau hành lang, không ai nói gì cả. Nhưng Lục Trần biết — giọng thứ hai đã thấy hắn. Và nó biết hắn cũng đã thấy nó.
Hai chúng sinh từ thời Lam Phong sống. Giữ lò. Giữ một nửa di sản. Giữ một bí mật mà chúng chưa nói.
Nhưng cuộn giấy trong túi hắn đã không còn căng nữa. Nó cuộn tròn, yên. Sợi chỉ mục biến mất, như đã hoàn thành nhiệm vụ. Lục Trần kéo cuộn giấy ra. Trên mặt giấy, chữ cũ biến mất. Một chữ mới hiện lên, viết bằng nét thanh — không phải mực, không phải khắc, như tự sinh ra: *Kim.*
Phong ấn thứ hai.
Phía trước — nơi cuối hành lang phòng cũ — một con đường mới mở ra. Một khe đá lớn hơn, đủ hai người đi song song, dẫn xuống một tầng thấp hơn. Giống miệng hầm mỏ.
Trong không khí, mùi kim loại.