Chương 27: Mảnh Xương
Lục Trần đứng dậy.
Ba dòng chảy trong cơ thể đã ổn định. Hơi mệt còn trong xương — nhưng mệt này quen, như mệt sau một ngày dài làm tạp dịch. Hắn cầm mảnh xương trong tay.
Phía trước, cánh cửa khắc chữ cổ.
*Thổ.*
Hắn bước. Mỗi bước — cát nhẹ dưới chân. Cánh cửa không có then, không có khóa. Khi hắn đến gần, nó lùi vào tường. Một động tác không nghe, không rít — như ai đó mở cho hắn.
—
Phía sau cánh cửa, không gian mở ra. Nhưng không phải phòng. Là một cái hố — rộng, sâu, trần thấp đến mức hắn phải khom. Vách đất, không phải đá. Đất nén chặt, vân cát lộ lớp — từng mảng sáng tối xen kẽ, nhìn như thịt lột ra khỏi xương.
Mùi — đất ướt, mùi sắt, mùi của thứ gì đó đã phân hủy rồi khô lại.
Phía xa cuối hố, một đốm sáng vàng.
— Khuôn mặt đá ở đâu?
Hắn nói. Giọng vang, không vọng — âm thanh bị đất nuốt mất.
Từ trong tường, một khuôn mặt xuất hiện. Không nổi như lần trước — từ từ lộ ra khi lớp đất tróc khỏi vách, như một bức phù điêu bị chôn sống. Mắt đất nung, miệng là khe nứt.
Giọng trầm, cổ. Giọng thứ hai.
— Ta ở đây từ trước khi ngươi bước vào. Cửa mở là ta thấy ngươi.
— Ngươi là giọng thứ hai. Ở hồ dưới.
— Ở hồ. Ở lò. Ở trận cơ. Mọi giọng đều là ta.
—
Lục Trần chờ.
Khuôn mặt đất nung nói tiếp, chậm, như tiếng vọng dưới lòng đất:
— Lô Hộ giữ lò. Ta giữ cửa. Có bao nhiêu phong ấn, bấy nhiêu người giữ. Khi ngươi qua Hỏa mạch, ta ở phòng lửa — chín ống đồng. Khi ngươi qua Kim cốt, ta ở vách đá — con thú mười hai chân nghe giọng ta. Khi ngươi chạm tay vào cửa Thổ, ta đã mở.
— Vậy Thổ thí là gì?
— Đi.
—
Mặt đất dưới chân hắn rung.
Không phải động đất. Một rung động từ bên trong lòng đất — như mạch máu lớn đập dưới lớp da đất. Hắn nhìn xuống. Cát dưới chân nhảy lên từng đợt. Những hạt cát không rơi theo chiều thẳng — nghiêng, lệch, như bị hút về một phía.
Trọng lực thay đổi.
Chân trái hắn muốn nhấc lên nhưng nặng hơn. Chân phải — nhẹ hơn. Toàn bộ cơ thể nghiêng về bên trái như có bàn tay vô hình đè vai trái.
Khuôn mặt đất nung không còn nói. Nhưng hố rộng phía trước rung mạnh hơn. Đốm sáng vàng ở cuối hố nhấp nháy — mục tiêu.
— Ta phải đi qua.
Hắn bước.
—
Bước đầu — ngã.
Không phải vấp. Trọng lực đột ngột đổi hướng — như sàn nhà nghiêng bốn mươi lăm độ. Đầu gối trái va vào vách đất. Cát bắn vào mắt. Hắn nheo mắt, tay ép vào tường.
Bước thứ hai — chân phải không chạm đất đúng. Cảm giác như sàn cách chân hắn hai tấc. Hắn giẫm xuống — không có lực phản. Lòng bàn chân lơ lửng.
Hắn thả tay ra khỏi tường. Cơ thể ngả về trước. Đầu gối chùng.
Vô Vi Kinh chảy.
Không có gì để dựa. Không có điểm tựa. Hắn không thể giữ thăng bằng bằng sức — thăng bằng cần một mặt phẳng, mà mặt phẳng dưới chân không tồn tại nữa. Sàn và vách đã trở thành một bề mặt cong duy nhất — hắn đang đứng trong lòng một quả cầu đất đang quay từ từ.
Hắn dừng. Không cố đứng. Không cố đi. Để cơ thể hắn rơi xuống.
Cơ thể chạm đất — không đau. Đất dưới lưng ấm. Hắn nằm, không di chuyển, mắt nhìn trần hố bên trên.
Trần đất không ngừng. Nó quay. Nhưng Lục Trần thấy — không phải trần quay. Mắt hắn quay. Bên trong tai, một áp lực nhẹ từ Vô Vi Kinh kéo màng nhĩ về đúng vị trí.
Hắn hiểu.
Không phải mất thăng bằng. Là mất khung tham chiếu. Thổ thí không thay đổi trọng lực — thay đổi nhận thức của hắn về trọng lực. Làm hắn không thể tin cảm giác cơ thể mình.
—
Hắn nhắm mắt.
Trong bóng tối, không có trên, không có dưới. Cơ thể hắn — chỉ một khối. Vô Vi Kinh chảy — không theo đường thẳng, không theo phương nào. Nó chảy như nước trong một cái bát được lắc — tìm đáy, tìm mặt. Nhưng bát bị lắc liên tục nên nước không tìm được đáy.
Không sao.
Hắn không cần nước tìm đáy. Hắn cần nước tìm đường.
Hắn thở. Bụng phồng lên, xẹp xuống. Mỗi lần thở — một điểm cố định: khoang ngực, nơi phổi nở ra và co lại. Độc lập với phương hướng. Độc lập với cảm giác.
Hắn dùng điểm đó làm gốc.
—
Mở mắt. Sàn — hướng nào có lưng hắn chạm. Trần — hướng ngược lại. Mục tiêu — hướng có đốm sáng vàng.
Hắn lăn người. Không đứng. Lăn. Mỗi vòng lăn — cơ thể quen dần với sự thay đổi. Trọng lượng phân tán. Không điểm nào bị ép quá lâu.
Sau ba vòng, hắn quỳ dậy.
Không đứng. Quỳ. Bốn điểm chạm đất — hai tay, hai đầu gối — ổn định hơn hai chân. Hắn bò.
Từng bước quỳ về phía đốm sáng. Không vội.
—
Xung quanh, đất bắt đầu rơi.
Từng mảng — không phải sập trần. Từng mảng đất rời ra khỏi vách, bay lơ lửng trước khi rơi xuống — rơi về hướng nào đó không phải xuống. Một viên đá to bằng nắm tay bay sượt qua tai hắn, cắm vào vách đối diện.
Không phải đổ. Là di chuyển.
Mọi thứ trong hố này đều di chuyển — không theo quy tắc nào. Hắn cũng vậy. Nhưng hắn biết mình di chuyển về phía đốm sáng.
—
Mỗi bước quỳ — mảnh xương trong túi ấm dần. Nó không phải của phong ấn này. Nhưng nó biết đường.
Đốm sáng lớn dần. Từ hạt cát → hòn bi → quả cam → nắm đấm. Một tảng thổ hoàng — khoáng thạch màu vàng đất, phát sáng từ bên trong, gắn trên bệ đá ở cuối hố.
Khi hắn đến gần, tảng thổ hoàng vỡ.
Không nổ. Không va chạm. Nó vỡ như quả trứng khô — từng mảnh vỏ rơi ra, để lộ lõi. Một viên đất sét — ướt, dẻo, màu nâu đỏ.
Viên đất sét lơ lửng trong không khí. Hướng về phía Lục Trần.
Hắn quỳ, nhìn nó. Trong lòng ngực — nơi Vô Vi Kinh cuộn chậm — một khoảng trống vừa khít. Như thể cơ thể hắn nhận ra một thứ còn thiếu.
Viên đất sét chạm vào ngực hắn. Giữa xương ức và xương sườn thứ ba trái.
Ấm. Không đau.
Nó xuyên qua da như nước qua cát. Qua cơ, qua màng, tới xương. Gặp mảnh xương từ phong ấn Kim. Gặp dòng xoắn Vô Vi Kinh. Gặp ấn ký lửa từ Hỏa mạch.
Ba thứ dừng lại. Như ba người xa lạ gặp nhau trong bóng tối.
Rồi đất sét loãng ra, chảy vào xương sườn thứ ba trái.
—
Cùng lúc, trọng lực trở lại bình thường.
Một tiếng động — như hơi thở dài của hàng trăm người — vọng từ trong vách. Đất trong hố ngừng rơi. Trần, vách, sàn — trở về vị trí ban đầu. Mọi thứ đứng yên.
Lục Trần ngồi trên nền đất ẩm. Tay chạm ngực trái. Một khối cứng dưới da — không đau, nhưng là thứ lạ, một cơ quan thứ hai.
Mảnh xương trong túi — từ Kim phong ấn — đã biến mất. Chỉ còn viên thổ hoàng vỡ trên bệ.
—
Khuôn mặt đất nung mở miệng.
— Thổ nhục. Mảnh thứ ba. Trong ngươi.
— Ta mang ba mảnh trong người?
— Không. Hai nay, một trước. Hỏa mạch trong huyết quản, Kim cốt trong mảnh xương cũ, Thổ nhục trong xương sườn. Còn năm mảnh nữa. Tìm hoặc không. Cửa trên đã mở.
—
Lục Trần đứng dậy. Cơ thể nhẹ hơn — không phải nhẹ thể xác. Nhẹ ở chỗ ba dòng chảy trong người không còn xa lạ nữa. Một vòng mới hình thành — tam giác nối ba điểm, quay chậm, đều.
Hắn quay về phía cửa vào. Khuôn mặt đất nung không nói thêm. Nó đã lùi vào tường — trở lại là lớp đất nén, không dấu hiệu của mắt, không dấu hiệu của miệng.
Chỉ còn phía sau lưng hắn — nơi cuối hố — một lối lên. Thang đất, xoắn, dẫn lên mặt đất.
Hắn leo.
—
Khi Lục Trần chạm nắp giếng, trời tối.
Sao Siri đã lên.
Phía trước, trong đồng, một đốm lửa — không phải đom đóm. Lửa trại.
Và bóng người trước lửa.