Chương 35: Suối Đen
Đêm. Rừng dưới cây cổ thụ.
Lục Trần ngủ. Không mơ. Khi mở mắt — trăng đã lên. Trên thân cây — chữ Quan mờ dưới ánh trăng, đọc rõ hơn ban ngày.
*Quan. Năm Quý Tị.*
Phía dưới chữ — một đường khắc nhỏ, gần như vô hình trong vỏ cây. Hắn không thấy lúc chiều. Chỉ thấy dưới trăng — vì vết khắc sâu, nhưng bị phủ bởi lớp vỏ mới mọc chồm lên.
Hắn lấy móng tay cậy vỏ cây. Vỏ rời. Đường khắc lộ rõ:
*Không phải ta viết. Ta chỉ đặt. Người viết — ở suối.*
—
Lục Trần nhìn dòng chữ. Suối.
Hồi chiều hắn đi qua suối — suối đen ở cuối lối ra. Nhưng chỉ rửa mặt, không nhìn kỹ.
Hắn đứng dậy, đi ngược lại.
—
Suối dưới trăng.
Nước không đen nữa. Ánh trăng chiếu vào — màu xám đục. Đáy suối — toàn đá cuội. Không có bùn. Không có con vật gì.
Lục Trần quỳ bên suối. Nhìn.
Một tảng đá ở giữa dòng — lớn hơn các tảng khác. Mặt trên phẳng. Không phải đá tự nhiên — là một tảng được xẻ, đặt vào lòng suối.
Hắn lội ra giữa. Quỳ lên tảng đá. Mảnh Thủy trong người rung nhẹ.
Trên mặt tảng — chữ.
Nét chữ không vội. Nét bay. Già hơn chữ Quan.
*Ta là Lam Phong.*
—
Lục Trần ngồi trên tảng đá giữa suối, dưới trăng. Đọc.
*Nếu ngươi đọc được chữ này — ngươi mang huyết ấn. Phản Tu Thể không truyền máu. Phản Tu Thể truyền mảnh vỡ. Khi chết, cơ thể ta vỡ thành bảy. Một trong kẻ thù. Một trong ngươi.*
*Bảy mảnh không hợp lại nếu ngươi không chọn.*
*Ta viết thư này bằng tay không, không phù, không linh. Vì ta muốn có một lời không bị ai đọc trộm.*
*Kẻ thứ bảy trong ta — khi ta sống, ta không biết nó là gì. Khi ta chết, nó mới hiện. Nó là lý do ta bị xẻ.*
*Đan Hà mổ ta tìm nó. Không tìm thấy. Vì nó không trong xương. Không trong tủy. Nó trong quyết định cuối cùng của ta.*
*Ta chọn chết làm mồi.*
—
Lục Trần ngừng.
Dòng cuối — không phải chữ viết. Khắc sâu, vội, như khắc trong khi chạy trốn hoặc khi sắp không còn thời gian.
*Khi ngươi đọc xong, rời tảng đá. Đừng cho ai biết. Kẻ thứ bảy — là thứ mày chọn làm khi không ai nhìn.*
Nét chữ cuối — không phải Lam Phong. Nét cứng hơn, ít đẹp hơn. Giống Quan.
—
Lục Trần đứng dậy. Trăng vẫn cao. Nước chảy quanh chân hắn.
Hắn không nói. Không suy nghĩ. Hắn rời tảng đá, lội vào bờ, ngồi xuống gốc cây cổ thụ — đối diện với nấm mộ cách đó hai dặm.
Phương đông bắt đầu sáng.
Chờ thạch trong tay quay. Vòng chậm. Nhưng không lệch.
Hắn biết mình sẽ đi đâu. Mảnh thứ năm — trong Tùng. Mảnh thứ sáu — trong Lô Hộ. Và kẻ thứ bảy — trong chính quyết định của hắn.
Hắn đứng dậy khi mặt trời lên khỏi rừng.