Chương 36: Cây Cổ Thụ
Lục Trần đi về đông bắc. Chờ thạch quay đều — một hướng.
Rừng thưa. Đất trống. Giữa — gốc cây chết. Thân đổ. Rễ trơ.
Dưới gốc — nấm mộ. Không bia. Rêu phủ kín. Bị lãng quên lâu đến mức đất đã lún xuống.
Lục Trần ngồi trước mộ. Mở cuộn da bản đồ — mảnh tro còn dính tay.
— Ta là người thứ mấy tới đây?
Im lặng.
— Mảnh thứ bảy trong ta. Ngươi viết vậy. Nhưng ngươi không nói mảnh thứ bảy là gì.
Im lặng.
—
Rồi mộ nứt.
Không đẹp. Một đường nứt chạy dọc — đất vỡ ra từng mảng khô, rơi xuống lộ ra một hốc. Trong hốc — không xương. Một cuộn da.
Lục Trần lấy. Mở.
Cùng nét chữ, nét cứng, vội.
*Ta không thể nói mảnh thứ bảy là gì. Vì ta không biết. Mỗi người mang mảnh thứ bảy — nó khác nhau.*
*Ngươi muốn biết sự thật về Phản Tu Thể? Hay chỉ muốn sống sót?*
*Muốn biết — không thể quay đầu. Chỉ sống — quay đi, rời vùng này, không quay lại.*
*Chọn.*
—
Cuộn da không còn chữ.
Lục Trần đọc lại. Gấp. Bỏ vào túi.
Hắn đứng dậy, nhìn về hướng tây — làng chết. Tùng ở đó. Người áo lam có thể còn ở đó. Kèn xương đã vào lò — nhưng hắn không biết họ xuống được không.
Hắn rời mộ. Đi về phía tây.
—
Dọc đường — suối. Hắn quỳ rửa mặt.
Nước lạnh. Khi ngẩng lên, hắn thấy — trên bờ đối diện, một bóng người.
Bà lão. Áo vải thô. Ngồi xổm rửa rau.
Bà không nhìn hắn.
Lục Trần không động. Chờ.
— Mảnh thứ bảy trong mày — bà lão nói, không ngẩng — là cái mày không biết mình có. Đứa nào cũng vậy. Tao cũng vậy.
Bà vò rau. Nước đục.
— Mày chọn biết sự thật. Nên tao nói: đừng tin Quan. Hắn viết nhiều. Nhưng hắn nói dối khúc cuối.
Bà lão đứng lên, vẩy tay, đi về phía rừng. Không mang rau.
—
Lục Trần nhìn bà khuất sau cây. Hắn nhìn xuống tay — Chờ thạch quay. Về hướng tây.
Hắn đứng dậy, tiếp tục đi.
Không chạy. Đi.
Tùng ở phía trước. Mảnh thứ sáu trong Lô Hộ. Mảnh thứ năm trong Tùng. Và một bà lão vừa nói Quan nói dối.
Hắn đi vào làng chết lúc hoàng hôn.
Tùng ở đầu làng — nhưng không phải một mình. Người áo lam ngồi ở gốc bồ đề. Xương trong tay Tùng — ba đoạn, lắp ráp từ lúc hắn vắng.
— Ngươi quay lại — Tùng nói.
— Ừ.
Lục Trần dừng cách mười bước.
— Ta muốn một thứ.
— Gì?
— Mảnh thứ năm.
Tùng cười. Cùng nụ cười.
— Vậy lấy.
Hắn giơ xương lên — ba đoạn xương lắp — đập xuống đất. Đất nứt từ chỗ hắn ra tới chỗ Lục Trần.
Lục Trần không né. Hắn giẫm lên vết nứt — chân hắn ấn xuống — nứt dừng.
Đối đầu không còn lời.