Chương 40: Giữa Lò
# Chương 40: Giữa Lò
Cửa lò kêu. Lục Trần chui ra.
Hành lang tối. Đèn vàng từ cuối — một bóng người đứng đó. Giày bụi đỏ. Tay buộc bùa đen.
Nhìn tay trái Lục Trần — xám, vân kim loại, ngón cong.
Khựng.
— Hóa thạch ấn.
Hắn cười — khô, không vui. Mắt không cười — đánh giá lại, từ đầu đến cuối.
— Mày ngu thật. Tay chứa ấn mà chưa dung hợp được. Cục sắt biết đi.
—
Lục Trần không nói. Bước.
Địch không lùi. Tay phải rút dao — lưỡi đen, không phản quang. Hắn vẩy — dao kéo theo một đường khói.
Linh khí ngưng thành lưỡi.
Lục Trần tấn công trước. Tay trái giơ lên — nặng, nhưng nhanh hơn hắn tưởng. Nắm đấm kim loại vụt tới mặt địch.
Địch không né. Hắn cúi — đòn vụt qua đầu. Lưỡi dao mổ vào nách Lục Trần.
Sâu. Nóng.
Máu.
—
Lục Trần lùi. Tay trái chống xuống đất — nền gang lún, vân kim loại cắm vào đá, để lại một rãnh nhỏ.
Địch cười — lần này vui hơn.
— Tay nặng. Lệch. Không thuần. Mày tập được ba tháng còn không sánh được.
Hắn nói đúng.
Tay trái nặng — mỗi cử động kéo lệch người. Vô Vi Kinh chảy vào tay trái chậm — kim loại hút khí, nhưng không trả lại. Mất cân bằng. Mỗi cú đấm là một lần mở ngực cho địch.
Lục Trần thở. Hạ thấp người. Bỏ thế võ — quỳ xuống.
Địch nhìn — nhướn mày.
— Bỏ cuộc?
Lục Trần không trả lời. Tay phải móc mảnh đá nền — nứt, vỡ. Hắn nắm. Vụn đá cọ vào thịt.
Địch nhìn — hiểu. Hắn không còn đòn. Chỉ còn mảnh đá cuối đường hầm.
Địch phi tới.
—
Lưỡi dao mổ xuống.
Lục Trần không né. Tay trái đón — sắt kêu leng keng. Lưỡi dao mắc vào vân kim loại — nhưng địch không kéo. Hắn xoay lưỡi — cắt ngang mu bàn tay trái. Kim loại rít — đau từ trong xương, không phải ngoài da.
Lục Trần kêu — không thành tiếng. Hàm răng nghiến.
Tay phải quật đá vụn vào mặt địch. Địch không kịp né — mảnh sắc ghim vào má.
Một giây. Đủ.
Lục Trần đứng dậy — đầu đập vào cằm địch. Tay trái nắm cổ áo — kéo. Hai người cùng ngã xuống nền.
Tay phải móc từ hông — dao găm nhỏ. Hắn ấn.
Yết hầu. Sâu.
—
Lục Trần nằm trên nền gang. Thở — phổi rát. Tay trái đau — mỗi nhịp tim là một nhịp đau từ trong xương ra ngoài.
Hắn lăn ra khỏi xác địch.
Đến cuối hành lang. Cửa thông xuống — gang mục. Lô Hộ đứng chặn, lưng dựa vào tường.
— Xong?
— Một thằng.
— Còn ba. Phía dưới.
— Chặn được không?
Lô Hộ nhìn lên trần. Một đường nứt âm thầm chạy từ chân tường đến trần.
— Lâu lắm.
Lục Trần gật.
— Cần một đường ra.
— Khe tây bắc. Sau lò. Vượt hành lang.
— Mở cửa.
Lô Hộ đặt tay lên cửa gang. Gang nóng chảy — tạo một khe vừa vai.
Lục Trần bước qua. Không quay.
Phía sau — tiếng chân. Nhiều người. Lô Hộ đóng cửa — gang hàn liền.
Lục Trần chạy. Tay trái kéo lê — mỗi bước là một vết xước dài trên nền. Hông chảy máu. Bụng lạnh.
Trước mặt — tối. Hành lang hun hút.
Cuối cùng — khe nứt trên trần. Ánh sáng mờ — xám, mỏng. Hắn đưa tay phải lên. Móc vào khe. Kéo.
Kim loại ở tay trái mắc vào vách — khó nhọc. Hắn kéo mạnh. Một mảnh thịt ở cẳng tay bị kim loại xé toạc, rớt xuống.
Đau. Nhưng không dừng.
Hắn chui ra.