Chương 42: Hai Mảnh
# Chương 42: Hai Mảnh
Cây già run dưới lưng hắn. Lục Trần mở mắt.
Mười phút. Có thể ít hơn. Viện binh Thanh Vân biết hắn ra từ khe tây bắc. Chúng sẽ quét về hướng này.
Hắn đứng dậy. Tay phải móc hai mảnh Kim ấn từ trong áo — vẫn còn nóng. Nhưng tay trái — tê dại đến vai, vải đã khô, cứng. Hắn cử động ngón tay trái — không được.
Chấn thương mạch.
Hắn dùng răng kéo vải chặt thêm. Không kêu. Còn chiến.
Đường xuống lò trung tâm nằm sau một phiến đá lật ở gốc cây tổ. Hắn lật — bậc đá lộ ra. Không khí nóng phả vào mặt.
Hắn xuống.
—
Bốn bước chân từ dưới vọng lên trước khi hắn kịp chạm bậc cuối. Lục Trần đứng ở bệ đá bờ đông, lưng tựa vào tường, cầu thang ngoặt phía sau. Xương Thổ gửi tín hiệu lên lòng bàn tay — bốn người, đội hình dàn ngang.
Giọng khàn từ bên dưới:
— Phía dưới. Hắn ở đó.
Bốn bóng xám lao vào. Hồng bài đỏ sẫm ở đội trưởng — kẻ đã gọi viện binh lúc nãy. Một kẻ bên phải cầm trận môn hắc tinh — tinh thạch trên mặt bài nhấp nháy, đứt, sáng rồi tắt.
— Hắn triệt tiêu trận — đội trưởng gầm — Bao vây. Đừng cho hắn chạm đất.
Ba kẻ dàn ra — hai áp sát, một lùi ra sau, tay ấn hắc tinh, lẩm nhẩm. Hắc tinh sáng lại — dưới chân Lục Trần, trận pháp triển khai, vòng hắc tuyến bắt đầu thít lại.
Lục Trần không né.
Tay trái tê, không nắm được. Hắn thả tay trái xuống, dùng tay phải duy nhất. Hỏa ấn trong lòng bàn tay phải — nóng. Hắn đẩy xuống đá.
Lửa cam bùng, chạy dọc hoa văn hắc tinh. Hắc tinh nứt — không vỡ hẳn, nứt một đường. Đội trưởng lùi:
— Hắn có Kim ấn thứ nhì. Báo tổng đàn! Yêu cầu thợ trận!
Hồng bài tím bắn tia sáng lên trần.
Cùng lúc — tên bên trái chém xuống. Lục Trần né — hữu xoay, vai phải dẫn, chân trái đạp tường. Tay phải giơ Hỏa ấn — lửa bắn, trúng mặt tên kia, thiêu da. Hắn hét, lùi.
Nhưng tay trái tê khiến Lục Trần mất thăng bằng — đổ nghiêng. Tên còn lại thấy cơ hội — đá vào tay trái quấn vải. Đau — không phải từ tay hắn. Từ xương? Hắn gồng — mồ hôi lạnh.
Đội trưởng kịp đọc — hắn thấy: Lục Trần tay trái không dùng được. Hắn ra hiệu — tên phía sau lập tức thay đổi chiến thuật. Không vồ tới nữa. Chỉ áp sát, chờ tay trái.
—
Lục Trần tựa lưng vào vách đá.
Ba vây. Hai mảnh Kim ấn trong người. Tay trái mất. Hỏa ấn nóng — nhưng một mình Hỏa không phá được ba tên.
Xương Thổ rung — nó bảo hắn: đất phía sau lưng có khe. Nhỏ, hẹp. Nhưng thông ra một không gian rộng.
Lục Trần gồng — đạp mạnh chân sau. Đá nứt. Một nhát nữa — nứt rộng. Ba tên địch lao vào — nhưng chậm. Lục Trần lăn phải, lọt qua khe nứt.
Tối.
Im.
Hắn thở — hơi nóng trong khe, hẹp. Tay trái kẹt vào vách — đau đến tê cứng. Hắn kéo — vết thương chảy máu tiếp.
Phía bên kia — tiếng chửi thề, tiếng tay vỗ vào đá, tìm lối vào.
—
Lục Trần nằm trong bóng tối. Hai mảnh Kim ấn nóng trên ngực. Tay trái mất. Máu từ vai chảy xuống hõm cổ.
Hắn nhắm mắt. Lười.
Không phải bỏ cuộc. Là chờ mạch đạo — dòng chảy lệch pha — chảy đúng nhịp.
*— Mười lăm phút cho tới đợt hai — * Lô Hộ, giọng xa, từ trung tâm lò rèn vọng vào đầu hắn — * *Rút lui. Lấy mảnh thứ ba. Ta chặn.*
Im.
Lục Trần mở mắt. Trong khe tối — hắn thấy một đường sáng mờ. Dưới chân — rung nhẹ. Có thứ gì trong lòng đất đang thức. Không phải địch. Là thứ khác.
Hắn bò về phía ánh sáng. Khe dần rộng — cuối cùng hắn đứng dậy được. Một hang động khác. Hình thành tự nhiên. Lối mòn cũ, có dấu chân.
Không phải chân người.
Lục Trần nhìn xuống — dấu chân sâu, lòng chân có móng — bốn ngón, tỏa. Một đường dài về phía bên kia hang.
Sinh vật. Trong lòng đất.
Hắn không dừng. Đi theo dấu chân. Chân đau. Tay trái kéo lê. Nhưng hắn đi.
Phía sau — tiếng đập trên tường, tìm lối vào khe nứt. Họ sẽ vào. Nhưng không nhanh bằng thứ trong bóng tối phía trước.