Chương 13: Vòng Lại
Mặt trời đã khuất sau dãy núi phía tây, hơi nóng từ mặt đất vẫn bốc lên. Lăng Phong lao qua một lùm gai khô — gai nhọn cào rách ống tay áo bên phải, mảnh cuối cùng còn nguyên trên người. Hắn không dừng.
Phía sau, một tiếng bước chân. Đều. Cách chừng bốn trăm bước.
Tên Trúc Cơ kia vẫn bám theo.
Lăng Phong thử đổi hướng lần đầu — rẽ vào khe đá hẹp. Kẻ kia đi vòng lên trên, chặn lối ra. Lần thứ hai hắn nhảy xuống lòng suối cạn, nhưng ấn ký trên ngực sáng rực trong bóng tối, phản bội vị trí của hắn.
Hắn nhìn xuống ngực. Vết mực đen dưới lớp vải rách âm ỉ phát nhiệt, mỗi lần hắn dồn khí vào chân nó lại nhói lên như nhắc nhở.
Trần Ẩn đã nói hắn sẽ bị truy đến chết. Lúc đó Lăng Phong cho là lời dọa.
Hắn dừng dưới một gốc cây cổ thụ chết khô — thân nứt nẻ, vỏ bong từng mảng, rễ trơ trên mặt đất. Phía trước là vách đá cao hơn ba mươi trượng. Không leo. Không vòng.
Chỉ còn một cách.
Lăng Phong ngồi xuống, hai chân xếp bằng, tay trái đặt lên huyệt Khí Hải. Hắn nhắm mắt. Mỗi lần hít vào, một dòng khí nhỏ từ đan điền len qua kinh mạch đã tổn thương sau trận đánh tối qua — nóng rát, như lửa luồn trong mạch máu.
Phản đồ khí không xóa được ấn. Nhưng nếu phong bế nút giao thoa giữa ấn ký và kinh mạch, làm gián đoạn dòng linh khí nuôi nó...
Hắn từng thấy sư phụ làm một lần. Phong huyệt Tâm Bào, cách ly vùng ấn khỏi tuần hoàn khí. Cổ sẽ ngủ vài giờ. Nhưng huyệt Tâm Bào — sai một ly là phế.
Lăng Phong đưa tay lên ngực, đè sâu vào từng điểm trên đường từ Khí Hải đến Tâm Bào. Mỗi lần đẩy khí là một tia chính xác. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Tay phải run — vết thương vai trái rỉ máu, thấm qua băng, nhỏ từng giọt xuống đất khô.
Ngón tay chạm huyệt Đản Trung dưới xương ức. Đau nhói xé. Lăng Phong dừng, thở một hơi qua kẽ răng, rồi bấm mạnh.
Khí trong người xoay chuyển, nóng đến rát da thịt. Trong tích tắc, hắn cảm thấy một đứt gãy — sợi dây vô hình nối ngực hắn với thứ gì đó ngoài kia vừa bị cắt. Ấn ký lóe sáng lần cuối, rồi tối dần, chỉ còn một vệt mờ xám trên vải.
Mát lạnh.
Nhưng ngay sau đó, cơn tê bắt đầu từ vai trái — một làn lạnh chạy dọc xuống cánh tay, đến đầu ngón tay. Tay phải hắn thử co hai ngón tay trái. Chúng cử động chậm, vụng về, như tay người chết.
Mất tay trái. Một giờ. Hoặc hơn.
Hắn ngước lên vách đá. Phải. Quay lại.
---
Con đường vòng phía bắc kéo dài hơn hai dặm. Lăng Phong đi men theo bóng vách núi, tránh mọi khoảng trống. Mỗi lần bước phải cành khô hắn lại khựng lại, lắng nghe — ba giây. Bầu trời chuyển từ tím xanh sang đen mực.
Im lặng phía sau.
Đến gần căn cứ, hắn thả người xuống lòng một con mương cạn. Cách tường phía đông chừng mười trượng. Đèn đuốc trên tháp canh vẫn sáng, nhưng lính gác thưa — họ nghĩ hắn đã chạy xa.
Tốt.
Lăng Phong bò sát đất, di chuyển từng mét qua bóng bụi gai và đống đá vụn. Cánh tay trái thừa thãi vắt ngang ngực. Tay phải và khuỷu tay kéo cả người đi — mỗi lần cử động, vết thương vai trái lại rướm máu.
Cửa kho ở trước mắt.
Một cánh cửa gỗ cũ, sơn xanh bong tróc, khung lệch sang trái vì đất lún. Cạnh bậu cửa, tảng đá xám nằm hơi lệch so với vị trí lúc chiều.
Ai đó đã động vào nó.
Hai bóng người di chuyển trên tường — một trong kho, một ngoài góc tường phía bắc. Lính gác đã tăng cường.
Lăng Phong rút từ trong ngực một miếng sắt nhỏ — góc của tấm bia vỡ hắn nhặt dọc đường. Hắn quăng về phía bức tường phía tây. Tiếng kim loại va vào đá khô khốc.
"Có gì đó! Phía tây!"
Ánh đuốc xoay hướng, chân chạy dồn dập. Lăng Phong phóng vút lên từ lòng mương, lăn qua cửa kho, tay phải móc vào gầm tảng đá — nhấc.
Bên dưới là một mảnh vải nâu sẫm. Máu khô và bùn dính đầy. Hắn nhét vào túi trong, đá tảng về chỗ cũ.
"Không có gì! Đá lăn thôi!" — Giọng từ phía kho vọng ra.
Lăng Phong đã khuất vào bóng tối phía nam.
---
Một giờ sau, hắn ngồi trong hang đá nhỏ dưới chân vách núi phía tây nam thung lũng. Cửa hang bị che bởi một bụi cây dại chết héo và mạng nhện. Hắn quay lưng vào vách, đầu gối co, tay phải mở mảnh vải ra.
Chữ viết nguệch ngoạc bằng mực trộn với bột lưu sáng — vẫn nhìn thấy sau nhiều ngày bôi xóa. Vài chữ nhòe vì máu. Giữa đọc được:
"...đường hầm... phía tây... chờ ba ngày..."
Phía tây — căn cứ có cổng phía tây. Lúc quan sát, cổng đó luôn khóa.
Hắn cúi xuống gần hơn. Nét chữ không quen, nhưng cách viết tắt chữ "đường" — một vẫy nhanh lên, không chạm nét cuối — làm hắn khựng lại.
Hắn đã thấy kiểu viết đó. Ở đâu đó. Trong một ký ức mờ nhạt mà hắn chưa từng kể với ai.
Hắn gập mảnh vải, đặt lên đầu gối. Bên ngoài, gió đêm thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và máu. Xa xa, dưới ánh trăng, một bóng người đứng yên trên đỉnh đồi, nhìn về hướng hang.
Kẻ Trúc Cơ đã chặn hướng tây nam.
Lăng Phong sờ vào ngực — vết ấn mờ vẫn còn. Khi hắn phong bế nó, trong khoảnh khắc đứt gãy, hắn thoáng thấy thứ gì đó từ phía bên kia sợi dây. Không phải vị trí. Một mảnh cảm xúc xa lạ: sợ hãi giống hắn, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn. Kẻ Trúc Cơ không chỉ săn hắn — hắn ta cũng đang chạy.
Hắn nhét mảnh vải vào đáy túi, siết chặt tay phải. Cánh tay trái vẫn không phản ứng. Hắn dựa đầu vào vách đá, mắt mở trong bóng tối.
Ba ngày. Đường hầm. Phía tây.
Bóng người trên đồi chưa rời.
Lăng Phong nhìn xuống ngực. Vết ấn mờ xám, dưới ánh trăng lọt qua kẽ đá, bỗng nhấp nháy — yếu ớt, như một con mắt vừa mở lại.