Chương 15: Kẻ Giữ Lời Thề
Đường hầm đột ngột thu hẹp. Thành đá hai bên khô ráp, phủ một lớp bụi mịn. Tiếng đập vẫn vang – không còn là tiếng động bên ngoài nữa. Nó đồng bộ với mạch trong lồng ngực hắn, một tần số rung lên từ xương sườn trở vào. Lăng Phong dừng lại, ép lưng vào vách.
Hắn đưa tay chạm vào ấn ký trước ngực — vòng tròn lạnh tái. Không nóng, không rung. Bị nén lại. Khi leo lên mặt đất, nó sẽ thức dậy.
Hắn tiếp tục đi. Bước chân không tạo ra tiếng vọng – đá hút âm. Phía trước, ánh sáng chuyển từ xám sang một thứ tối đặc. Mười bước nữa, hắn thấy thứ gì đó trên tường trái.
Một đường khắc.
Hắn kéo bó đuốc trong tay trái – bàn tay tê liệt suýt làm rơi – và soi sát vào vách. Lớp rêu khô bong ra dưới ngọn lửa. Đường khắc cũ, ăn sâu vào đá. Một phần của dấu ấn Thanh Vân Ấn.
Hoa văn chỉ còn một phần. Nửa bên phải bị nước ngầm hoặc thời gian xói mòn đến không thể đọc được. Nét khắc sâu, nhưng nhiều đoạn đã mờ. Hắn đưa ngón tay lướt theo rãnh đá. Lạnh. Không thấy điểm cuối.
Thứ này quá cũ. Cổ hơn đường hầm vừa đi. Hắn khắc lại vài đường nét chính vào trí nhớ, rồi đứng dậy.
Tiếng đập bỗng dồn dập hơn – như thể thứ gì đó biết hắn đang đến gần. Lăng Phong siết bó đuốc, nhìn về phía cuối. Một vòm đá thấp hiện ra, không cánh cửa, không chướng ngại. Chỉ là một lỗ hổng đổ xuống bóng tối.
Hắn vượt qua vòm.
Căn phòng rộng hơn đường hầm, khoảng ba trượng. Trần vòm cao, phủ đầy những đường vân đen. Giữa phòng, một khối đá xám lơ lửng cách mặt đất một thước. Bề mặt nhẵn bóng. Từ bên trong, ánh sáng màu hổ phách chảy theo chu kỳ, lên xuống theo nhịp tim của hắn.
Thực thể.
Lăng Phong dừng lại nơi mép phòng. Quan sát.
Ánh sáng hổ phách phủ lên mặt hắn một lớp màu mờ ảo. Những đường vân trên tường bắt nguồn từ khối đá, lan ra như rễ cây. Một số phát sáng yếu, một số tắt ngúm. Trong khe nứt, năng lượng dư đọng lại — hắn cảm nhận trên da: một loại khí lạnh khô. Không phải linh khí thường thấy.
Khối đá sáng mạnh hơn một lần, rồi tắt. Giọng nói vang lên từ trong hộp sọ hắn:
– Máu đã đến.
Khô khốc, như tiếng hai tảng đá ma sát.
– Ngươi là gì?
Một khoảng lặng. Khối đá sáng lên rồi tắt, lên rồi tắt.
– Một lời thề. Một người giữ. Đã đợi.
– Bao lâu?
– Đủ lâu để đá biết nói.
Lăng Phong không nói. Thực thể này có trí tuệ. Có chức năng. Và nó đang đánh giá hắn.
– Ngươi biết huyết mạch của ta.
– Ta cảm nhận nó. Dòng máu Cửu Trọng. Ngươi đã mở một tầng. Chưa mở tầng thứ hai. Đừng mở.
– Vì sao?
– Khi ngươi mở tầng thứ hai, ngươi sẽ mất thứ không thể lấy lại.
Lăng Phong đứng yên. Hắn đã trả giá một phần ký ức cho cánh cửa đá. Cho con mắt thấu thị. Hắn biết cái giá của mỗi tầng.
Hắn cố nhớ gương mặt mẹ.
Một khoảng trắng xẹt qua — vùng tối nơi lẽ ra có một đường nét, một bóng dáng quen thuộc. Hắn đứng im, mắt không chớp, tay siết bó đuốc đến nỗi móng tay cắm vào da cán.
Hắn hít một hơi. Không truy vấn thêm.
– Đường hầm này dẫn đi đâu?
Khối đá lơ lửng xoay một phần tư vòng. Những đường vân trên tường sáng lên, đổ về phía bức tường đối diện.
– Về nơi huyết mạch ngươi đã thuộc về. Một khoang phong ấn, cũ hơn ngươi tưởng. Nhưng ngươi chưa thể đến đó.
– Tại sao?
– Vì ngươi còn đang bị săn.
Lăng Phong chỉ vào ngực — nơi ấn ký nằm im.
– Nó sẽ thức dậy.
– Ta biết. Nó không ghét ngươi. Nó chỉ làm nhiệm vụ. Nhưng khi nó thức, ngươi không thể quay lại đây.
– Vậy thì ta đi tiếp.
Hắn bước về phía bức tường đối diện. Đá lùi vào hai bên, một vòm lớn hơn ba lần đường hầm cũ mở ra. Ánh sáng hổ phách từ khối cầu phủ lên cửa.
Trước khi bước qua, hắn quay đầu:
– Ngươi giữ lời thề của ai?
Khối đá im lặng. Đèn bên trong nhấp nháy yếu ớt.
– Của người đã khắc dấu ấn trên bậc thang.
– Họ không còn nữa?
– Không. Ta là thứ cuối cùng.
Lăng Phong không nói thêm. Hắn bước qua vòm.
Phía sau, đá khép lại từ từ — một mí mắt khép. Tiếng đập đồng bộ ngừng lại. Bây giờ chỉ còn tiếng tim mình.
Và lời cảnh báo, vẫn còn đọng trong xương sọ.
Tầng thứ hai. Thứ không thể lấy lại.
Lăng Phong chuyển bó đuốc sang tay phải. Hắn bước.