Chương 14: Lằn Ranh
Âm thanh bắt đầu như một tiếng thì thầm từ khe cửa.
Không phải lời — một âm rung trầm kéo dài, len qua lớp gỗ và đá. Đầu ngón tay vô hình lướt trên mặt nước. Lý Mặc nhận ra trước khi ý thức kịp báo động: Phương Liệt không gõ cửa lần nữa. Hắn ta đang tụ công.
Âm rung thứ nhất chạm vào tường. Bụi rơi từ trần. Quyển sách trên bệ đá rung nhẹ, những mắt xích màu gỉ sắt kêu lách cách.
Lý Mặc siết chặt bàn tay phải quanh gáy sách. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Hắn đã giữ quyển sách đóng suốt từ khi tiếng gõ thứ nhất vang lên, nhưng bây giờ các đốt ngón tay bắt đầu tê đi. Nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Âm thứ hai, cao hơn.
Cánh cửa rung. Những thớ gỗ kêu răng rắc. Một lực vô hình luồn qua khe cửa, quét dọc căn phòng như sóng nhiệt. Viên ngọc lam dưới lớp áo nóng bỏng trên da. Hồng ấn trên ngực phản ứng — một cơn đau nhói như kim đâm.
Hắn nghiến răng, kéo quyển sách sát vào người.
Âm thứ ba — và lần này nó có hình hài.
Một nguyên âm. Một chữ duy nhất, ngân dài, nặng như chì. Nó đập vào cửa, xuyên qua khe hở, chạm vào quyển sách.
Những sợi xích đỏ căng ra.
Quyển sách giật mạnh trong tay. Phong ấn bên ngoài, lớp đã nứt từ lần chạm trước, rung lên dữ dội. Một tia lạnh chạy dọc cánh tay trái, từ đầu ngón tay lên tới vai — nơi vết đen đang lan.
Vết đen đã bò qua cổ tay, chạm tới cẳng tay. Mạch máu dưới da nổi lên, đen sẫm như mực.
Nguyên âm thứ hai vọng vào.
Quyển sách chống lại hắn. Các sợi xích siết chặt, bìa sách nóng lên như than đỏ. Lòng bàn tay bỏng rát. Nếu giữ thêm vài giây, quyển sách sẽ mở — hoặc tự hủy.
Lý Mặc kéo quyển sách về phía ngực, đưa tay trái — tay đã mang vết đen — chạm vào mép trong của bìa sách. Nơi phong ấn thứ nhất đã nứt. Nơi lớp da mỏng nhất.
Ngón tay chạm vào rìa giấy sẫm màu. Lạnh như nước đá.
Hắn ấn vào.
Một lực từ bên trong quyển sách mở ra — không đẩy hắn ra, kéo hắn vào.
Ngón trỏ chìm xuống dưới lớp bìa. Không máu, không đau. Da thịt tan vào một thứ chất lỏng đặc sệt, lạnh và âm ỉ. Các ngón tay chạm vào một mặt giấy, mặt giấy đó vỡ ra dưới móng tay.
Hắn rút tay lại.
Đầu ngón tay không còn đỏ. Chúng đen như mực, những đường vân xoắn vào nhau thành một ký tự không đọc được.
Quyển sách rùng mình.
Các sợi xích đứt ra từng đoạn, rơi xuống nền đá, không kêu một tiếng. Bìa sách mở hé — một cái miệng vừa thở ra thứ gì đó đã nén hàng thế kỷ.
Lý Mặc thấy một dòng chữ hiện ra giữa hai trang. Một khoảng đen, và trên đó, chữ viết màu đen đậm hơn nền. Hắn không thể đọc — nhưng biết chúng là chữ. Một câu duy nhất, khắc vào hư vô.
Hắn cố nhìn rõ hơn — giọng nói vang lên sau gáy.
«Đừng đọc.»
Giọng cũ. Thực thể từ hành lang, kẻ đã chạm vào tay hắn lúc hắn chạy trốn. Lần này nó ở ngay sau lưng, gần đến mức một luồng khí lạnh thổi vào gáy.
«Chưa đến lúc. Đóng nó lại.»
Lý Mặc cứng đờ. Cánh tay trái đau nhức, vết đen đã lan lên tới khuỷu tay. Nhịp tim đập chậm, nặng, như có thứ gì đè lên lồng ngực từ bên trong.
Hai từ không tới nổi.
Im lặng.
Phía ngoài cửa, nguyên âm thứ ba vang lên — không xuyên qua khe cửa. Nó va vào cánh cửa và dội ngược, vỡ thành một chấn động ngắn.
Phương Liệt dừng lại.
Lý Mặc nhận ra: Phương Liệt cảm thấy niêm phong vừa thay đổi. Âm vang cuối cùng không phải để tấn công — thăm dò. Một dò tìm.
Nhưng nó vừa phản hồi lại hắn ta.
Bây giờ Phương Liệt biết quyển sách đã bắt đầu mở.
Và hắn ta biết Lý Mặc đang ở bên trong.
Một khoảng lặng dài. Tiếng giày trên đá, bước lui. Phương Liệt đang lùi lại — không để rời đi. Để chuẩn bị cho lần thứ ba.
Lý Mặc nhìn xuống quyển sách.
Bìa vẫn hé mở, dòng chữ tối lấp lánh dưới ánh sáng xanh mờ. Hắn có thể đóng nó lại. Có thể giữ nguyên.
Vết đen đã chạm tới khuỷu tay. Đầu ngón tay hắn vẫn còn những đường vân đen không xoá được.
Hắn gọi Linh Tê trong đầu. Im lặng.
«Linh Tê.»
Không có hơi ấm từ đầu kia sợi dây. Chỉ có khoảng trống, một vùng tĩnh lặng lạnh lẽo.
Hắn gọi lần nữa — một xung ý chí hướng về phía ấn ký trên ngực.
Không có gì.
Linh Tê đã im bặt.
Lý Mặc hít sâu. Không khí trong phòng lạnh, khô, mùi giấy cũ và bụi đá. Hắn nhắm mắt lại, đếm từng nhịp đập dưới lồng ngực — chậm, đều, nặng.
Vết đen đang ngừng lại. Không lùi. Nó nằm trên da như một đường chỉ khâu, chờ mũi tiếp theo.
Quyển sách vẫn mở hé.
Ngoài kia, tiếng bước chân Phương Liệt không vọng lên lầu — chúng dừng lại ở một điểm nào đó trên hành lang, rồi im hẳn.
Hắn ta đang chờ.
Lý Mặc đưa tay phải lên mép bìa sách. Da vẫn còn cảm giác bỏng rát từ xích đỏ. Hắn kéo nhẹ — bìa sách đóng lại, nhưng không khít. Một khe hở mỏng vẫn còn, như một đường môi hé.
Dòng chữ tối biến mất khỏi tầm nhìn. Nhưng nó vẫn ở đó, giữa các trang, chờ một người đọc.
Hắn quấn vạt áo quanh quyển sách, kéo nó vào lòng. Xích đỏ vỡ vụn dưới chân. Một phong ấn đã sụp đổ. Một phong ấn khác vừa lộ ra.
Trong bóng tối dưới lòng đất, hắn siết chặt quyển sách. Đầu ngón tay phải ấn vào bìa, vòng xoắn đen nhỏ như hạt gạo — sâu hơn bất kỳ hình xăm nào.
Bên ngoài hành lang, một tiếng cọt kẹt. Nhẹ. Như ai đó vừa xoay người trên gót chân.
Lý Mặc nhắm mắt, mở ra.
Căn phòng vẫn tối.
Cánh cửa vẫn đóng.
Nhưng trong lòng bàn tay, quyển sách đã ấm lên.