Khang Đề Nghị Thỏa Thuận
Thái còn chưa kịp chống tay đứng dậy thì Nam đã chìa tay qua bàn.
Cô đưa điện thoại cho ông. Nam liếc qua hai tin nhắn của Gia Hân rất nhanh, từ đầu đến cuối gần như không dừng lại ở chữ nào quá lâu. Mặt ông không đổi. Chỉ có ngón trỏ khẽ gõ lên mép máy một nhịp, rồi im bặt.
Duy ngẩng khỏi cuốn lịch tòa, cặp kính trượt xuống sống mũi một chút. “Lại hỏi tới người à?”
“Ừ.” Nam trả điện thoại về cho Thái. “Chụp màn hình. Lưu giờ nhận. Nhắn Hân đúng một câu thôi: em không trả lời thêm, ai liên hệ thì ghi lại đặc điểm, thời gian, chỗ gặp. Không đoán, không suy diễn.”
“Vâng.”
Thái mở khung trả lời. Ngón tay cô treo trên bàn phím một thoáng lâu hơn bình thường. Màn hình sáng trắng, lạnh như một bề mặt kim loại. Những dòng tin kia không hề có chữ nào đe nẹt, càng không có giọng điệu hăm dọa. Chính vì vậy nó mới khó chịu. Người lạ không cần nói nặng, không cần buông lời úp mở. Họ chỉ cần cho biết Gia Hân vẫn đi bằng thang bộ phía sau.
Chừng đó là đủ.
Đủ để hiểu có người đang đứng rất gần mà chưa cần bước ra ánh sáng.
Nam kéo ghế, ngồi xuống bàn họp nhỏ ở giữa khu làm việc chung, giọng đều như đang phân một đầu việc bình thường. “Từ giờ, ai biết gì về lối đi, giờ đến, giờ về của đương sự, đều tính như một lớp thông tin riêng. Thái, thêm một cột mới. Duy, rà lại xem hôm qua lúc Hân rời đi có ai ở sảnh sau.”
“Được.” Duy gập cuốn lịch tòa lại.
Bề ngoài, văn phòng chẳng có gì đổi khác. Máy in tầng dưới vẫn chạy thành từng nhịp đều đều. Ở phòng trong, chị Hồng hé cửa hỏi vọng ra chuyện hợp đồng thuê mặt bằng bên Hải Châu, nghe Nam đáp “để trưa” thì lại rút vào ngay. Điện thoại bàn ở quầy tiếp tân reo một tiếng rồi im. Mọi thứ vẫn chuyển động theo quán tính của một ngày làm việc bình thường.
Chỉ có lớp nhịp bên dưới đã khác hẳn.
Thái vừa gửi tin nhắn cho Gia Hân xong thì hộp thư nội bộ bật báo có thư mới. Người gửi hiện rõ trên màn hình: văn phòng của Vũ Hoàng Khang.
Tiêu đề ngắn đến mức gần như vô cảm: “Đề nghị làm việc về phạm vi yêu cầu và thỏa thuận tạm thời đối với căn hộ.”
Duy huýt khẽ một tiếng, nhỏ đến mức nghe như hơi thở thoát ra rồi thôi.
Nam bảo: “Mở.”
Thái mở thư ngay tại chỗ. Không có vòng vo, không nửa kín nửa hở. Phía anh Phúc đề nghị một buổi làm việc chính thức vào đầu giờ chiều, ngay tại Nam Hải nếu thuận tiện, để thống nhất một văn bản bổ sung trước khi nộp bản chỉnh sửa tiếp theo cho tòa. Kèm theo thư là một bản dự thảo bốn trang.
Cô đọc hết một lượt. Rồi kéo lên đọc lại từ đầu.
Không phải thư dằn mặt. Cũng không phải kiểu nhắn nhủ mơ hồ thường thấy mỗi khi một bên muốn đối phương “biết điều”. Khang đánh thẳng vào chỗ đang cấn nhất của toàn bộ hồ sơ: căn hộ.
Bản dự thảo chia làm ba lớp, rõ ràng tới mức khó chê về kỹ thuật.
Một, hai bên xác nhận trong hồ sơ thuận tình hiện tại chỉ yêu cầu tòa giải quyết quan hệ hôn nhân, con chung, cấp dưỡng; chưa yêu cầu phân chia tài sản chung.
Hai, riêng căn hộ đang là nơi ở thực tế của chị Hân và con, anh Phúc đồng ý để mẹ con tiếp tục sử dụng ổn định trong mười hai tháng kể từ ngày quyết định thuận tình có hiệu lực, hoặc đến khi hai bên có thỏa thuận khác bằng văn bản.
Ba, việc chưa yêu cầu tòa giải quyết tài sản không làm mất quyền khởi kiện sau này của bất kỳ bên nào; nhưng mọi chứng cứ, yêu cầu, phản đối liên quan đến tài sản sẽ được xuất trình trong một vụ việc độc lập, không nhập vào hồ sơ thuận tình hiện tại.
Ở cuối, còn một điều khoản mềm bằng câu chữ nhưng cứng bằng hậu quả: các bên cam kết không coi bản dự thảo, trao đổi nội bộ, tài liệu chuẩn bị trước khi nộp đơn là căn cứ xác lập thỏa thuận tài sản cuối cùng nếu chưa được xác nhận lại trong đúng thủ tục.
Thái ngẩng đầu lên.
Nam đã đọc đến trang cuối. Ông không nói gì ngay. Bàn tay lật lại xấp giấy, lần này chậm hơn, như muốn nhìn kỹ xem sự gọn ghẽ kia đã được mài đến mức nào.
Duy là người phá vỡ im lặng trước. “Đẹp quá.”
“Đẹp.” Nam đáp. “Đẹp tới mức mình mà gật đầu, bước ra ngoài ai cũng bảo đây là cách xử lý tử tế.”
Thái nghe rõ cái giá nằm trong hai chữ “tử tế”.
Nếu ký, Nam Hải có một lối lùi rất sạch. Hồ sơ thuận tình sẽ nhẹ đi, trơn đi, đúng thứ tòa thích: phần nào rõ thì xử trước, phần nào tranh chấp thì để riêng. Gia Hân và con cũng giữ được chỗ ở thêm một năm, ít nhất không bị đẩy khỏi nhà ngay sau khi ly hôn. Quyền khởi kiện tài sản sau này, trên mặt giấy, vẫn còn nguyên.
Nhưng cái điều khoản về “bản dự thảo, trao đổi nội bộ, tài liệu chuẩn bị” giống như một cái nắp đậy úp xuống tất cả những gì họ đã lần ra được: bìa vàng, mẩu giấy in nhiệt, cái tên Lê Quang Vinh, dòng tiền của Đỗ Văn Hoan. Không phải khóa chết. Chỉ là nếu bên kia đưa được đương sự ký xác nhận như thế, đường truy tiếp về sau sẽ đắt hơn, dài hơn, và khó hơn rất nhiều.
Nam ngả người ra sau ghế. “Chưa trả lời thư. Gọi Hân trước.”
Ông cầm máy, không bật loa ngoài. Thái chỉ nghe được phía giọng của ông, ngắn và đều, gần như không để lộ ý gì. “Ừ, anh nhận rồi… Chưa, anh chưa đồng ý gì hết… Em đọc kỹ cho anh một việc: mười hai tháng ở căn hộ, em thấy đủ hay thiếu… Không, không cần quyết ngay… Em nghĩ bằng đời sống trước đã, rồi hãy nghĩ bằng giấy.”
Phía bên kia im khá lâu. Nam không chen, không thúc.
Khi ông tắt máy, vẻ mặt vẫn không đổi. Nhưng Thái biết cuộc nói chuyện kia không hề dễ.
Nếu nhìn thuần bằng luật, đề nghị này gần như hợp lý đến mức khó bác. Nếu nhìn bằng một người vừa bước ra khỏi cuộc hôn nhân rạn nứt, nó lại mang cảm giác của một bản ký nhận để được thở thêm đúng một năm.
“Cô ấy nói sao ạ?” Thái hỏi.
“Muốn có chỗ ở ổn định cho con.” Nam xếp bản dự thảo lại thành một mép thẳng. “Nhưng sợ ký xong thì phần còn lại chìm luôn.”
Duy cười nhạt. “Sợ đúng.”
Nam không chỉnh anh. Ông chỉ nhìn đồng hồ. “Chiều làm việc ở đây. Phòng họp nhỏ. Không kéo dài.”
*
Đúng một giờ bốn mươi, Vũ Hoàng Khang tới.
Anh vào trước, một mình. Gần một phút sau, Phúc mới theo sau. Không có màn phô trương, không thư ký xách hồ sơ, không cặp tài liệu dày cộp để chiếm ưu thế bằng hình thức. Khang chỉ mang một túi hồ sơ mỏng màu xám. Áo sơ mi xanh nhạt được là phẳng, cổ tay áo gấp đúng nếp, giày sạch đến mức không thấy hạt bụi. Sự lịch thiệp của anh kín kẽ, chuẩn xác, không dư một chi tiết nào để người khác bới ra chê. Cũng vì vậy mà nó lạnh.
Thái đứng lên chào. Khang gật đầu với cô, ánh mắt dừng lại vừa đủ để nhận biết, rồi trôi đi. Không tỏ ra xa lạ. Cũng không hề gợi chút thân quen nào từ những năm cô từng ngồi giảng đường, từng cắt lưu các bài tranh luận pháp lý có tên anh. Cảm giác ngưỡng mộ cũ chỉ lóe lên một nhịp, rồi bị kéo tuột xuống mặt bàn công việc.
Phúc bước vào sau cùng. Áo polo màu sẫm, quầng mắt thâm hơn lần trước. Tóc cắt gọn, cằm cạo chưa kỹ, còn một vết xước mảnh dưới quai hàm. Anh ngồi xuống mà lưng không tựa hẳn vào ghế, hai tay đan vào nhau chặt đến mức khớp ngón tay nhợt đi. Dáng ngồi ấy không giống một người đang hoàn toàn nắm thế thắng.
Khang đặt túi hồ sơ lên bàn, chưa mở ngay. “Cảm ơn anh Nam đã nhận buổi làm việc tại văn phòng. Tôi nghĩ nói trực diện sẽ tiết kiệm thời gian hơn.”
Nam rót nước, đẩy từng cốc qua, giọng bình thản. “Anh chủ động như vậy, bên tôi cũng tiện. Thư và dự thảo tôi đọc rồi.”
“Vậy tốt.” Khang nhận cốc nước nhưng không uống. “Tôi xin nói ngắn. Phía anh Phúc muốn chốt phạm vi thuận tình đúng như hai bên từng trao đổi ở Trung Tín: quan hệ hôn nhân, con chung, cấp dưỡng. Phần căn hộ, vì hiện là nơi ở thực tế của cháu bé và chị Hân, phía anh Phúc chấp nhận ghi nhận quyền sử dụng tạm thời cho mẹ con chị ấy trong mười hai tháng. Sau thời hạn đó, nếu hai bên vẫn không tự thỏa thuận được, ai có yêu cầu thì khởi kiện bằng vụ việc riêng.”
Anh mở bản dự thảo, xoay về phía Nam, ngón tay đặt xuống điều khoản thứ tư.
“Điểm này quan trọng hơn,” Khang nói tiếp. “Những giấy tờ chuẩn bị trước đây, kể cả bản thỏa thuận tài sản đề ngày mười hai tháng ba hay các phụ lục, nếu các bên chưa chọn dùng làm căn cứ trong hồ sơ hiện tại, thì không nên để chúng tiếp tục làm nhiễu một vụ thuận tình vốn có thể xử lý gọn.”
Thái thấy sống lưng mình cứng lại.
Khang không hề nói chữ “bỏ”. Cũng không yêu cầu hủy. Anh chỉ nhẹ nhàng đẩy cả một cụm tài liệu sang ngăn khác, đẩy đúng bằng thủ tục, bằng kỹ thuật nghề nghiệp, bằng thứ logic khiến người ngoài nghe vào rất dễ gật đầu. Nhưng ai làm nghề cũng hiểu: từ lúc đó muốn kéo ngăn kia ra ánh sáng, sẽ phải mở một cánh cửa khác, trả một cái giá khác.
Nam lật trang, xem điều khoản về chỗ ở tạm thời rất kỹ rồi mới ngẩng lên. “Mười hai tháng. Căn cứ nào anh chọn con số đó?”
Khang dựa nhẹ ra sau ghế. “Không có gì huyền bí. Một năm học của đứa trẻ. Một khoảng đủ để người lớn thu xếp nếu còn thiện chí. Dài quá thì thành treo tranh chấp. Ngắn quá thì vô nghĩa.”
Nam nâng cốc nước lên, uống một ngụm nhỏ. “Nghe cũng có lý.”
Phúc hơi động đậy như định nói điều gì đó, rồi thôi. Khang liếc sang anh một cái, rất nhanh, như một phản xạ của người đang giữ nhịp buổi làm việc.
Thái mở sổ. Cô không còn ghi cả câu nữa, chỉ kéo thành những trục ngắn: phạm vi thuận tình; sử dụng tạm căn hộ; bảo lưu quyền khởi kiện; giới hạn giá trị của bản 12/3 nếu không xác nhận lại.
Nam đặt bản giấy xuống bàn. “Về nguyên tắc, tách tài sản ra khỏi hồ sơ hiện tại, bên tôi không phản đối. Cái đó anh biết. Nhưng điều khoản chỗ ở tạm thời phải làm rõ. Trong mười hai tháng ấy, anh Phúc có cam kết gì về việc không tự ý thay ổ khóa, cắt điện nước, hay tạo trở ngại cho việc ở thực tế của mẹ con cháu không?”
Lần đầu tiên Phúc ngẩng đầu hẳn lên. “Tôi không làm mấy chuyện đó.”
Giọng anh khàn, đi ra hơi nhanh như người đã nhịn nói một lúc lâu. “Từ đầu tôi đã nói căn hộ cứ để mẹ con cô ấy ở. Tôi chỉ… tôi không muốn chuyện nhà bị kéo đi xa quá mức cần thiết.”
Câu cuối hụt đi giữa chừng. Quai hàm anh siết lại.
Nam nhìn thẳng vào anh, không cao giọng, không tỏ vẻ ép cung. “Anh không muốn vì con, hay vì căn hộ?”
Phúc bật ra một tiếng cười ngắn, khô khốc. “Nếu tôi bảo cả hai, chắc bên anh không thích.”
Không ai đáp ngay.
Ngoài lớp kính mờ, ở khu làm việc chung vừa có tiếng kéo ghế rồi lắng xuống. Trong tầm nhìn chéo, Thái thấy bàn tay Phúc đang miết mạnh vào đốt ngón tay tới trắng bệch. Lời nói có thể quanh co. Mệt mỏi trên thân người thì khó giả hơn.
Khang xen vào, giọng vẫn ôn tồn như cũ. “Tôi nghĩ không cần biến việc này thành một phép thử đạo đức. Ly hôn nào cũng có phần vừa vì con vừa vì tiền. Vấn đề là tìm được cấu trúc giấy tờ để hậu quả xấu nhất không xảy ra trước.”
Câu ấy rất đúng nghề. Cũng rất lạnh. Như đặt một lưỡi dao giữa bàn rồi bảo mọi người nhìn thẳng vào nó.
Nam gật nhẹ. “Được. Vậy nói cụ thể. Nếu ghi quyền sử dụng tạm căn hộ cho chị Hân và cháu, tôi muốn có cơ chế thực hiện: chìa khóa, thẻ từ, phí quản lý, chỗ đậu xe nếu có. Không thể viết một câu đẹp rồi để sau đó mỗi ngày lại thành một trận cãi nhau.”
Lần này Khang khựng lại một nhịp rất nhỏ.
Anh lật lại trang hai, mắt rà nhanh xuống chính dự thảo của mình. “Thẻ từ và phí quản lý có thể bổ sung. Chỗ đậu xe thì tôi chưa có đủ thông tin.”
Thái nhận ra ngay giới hạn đó. Khang nắm rất chắc trục pháp lý, rất chắc thứ gì cần khóa, thứ gì cần mở. Nhưng anh không cầm hết những chi tiết sinh hoạt bên trong căn hộ. Anh đang chơi bằng thế, bằng cấu trúc, bằng lợi ích; không phải bằng từng nếp sống cụ thể.
Nam cũng nhìn ra. Ông không đẩy sâu thêm, chỉ nói đều. “Chưa có thông tin thì đừng viết như thể đã có. Tôi không thích văn bản đẹp hơn thực tế.”
Một thoáng rất mỏng lướt qua mắt Khang, gần như là một sự chấp nhận. “Được. Bỏ phần chỗ đậu xe. Giữ chìa khóa, thẻ từ, phí quản lý. Anh góp câu chữ.”
Thái cúi ghi xuống sổ, nhưng đầu óc cô lúc này chạy thành hai đường song song.
Một đường là pháp lý. Nếu văn bản này được sửa đủ chặt, Gia Hân sẽ có một lợi ích thực tế trước mắt; Nam Hải cũng giữ được nếp xử lý đàng hoàng, không đẩy hồ sơ thuận tình thành một cuộc vật lộn bùn lầy.
Đường còn lại là chiến thuật. Càng chặt, càng sạch, càng có vẻ hợp lý, cái nắp kia sẽ càng úp kín.
Nam chống khuỷu tay lên bàn. “Còn điều bốn. Tôi không ký câu chữ theo hướng mọi tài liệu trước đây chỉ là dự thảo vô nghĩa. Có những thứ là dự thảo. Có những thứ là giấy đã tồn tại. Hai khái niệm khác nhau.”
Khang nhìn ông. “Tôi không nói vô nghĩa.”
“Nhưng anh muốn hiệu ứng đó.”
Khang mỉm cười rất nhạt. “Tôi muốn tránh việc một hồ sơ thuận tình bị nhồi thêm tranh chấp chưa đến lúc.”
“Chưa đến lúc,” Nam hỏi lại, “hay anh không muốn nó có lúc?”
Không khí trong phòng mỏng hẳn đi.
Thái đặt bút xuống. Duy không có mặt ở đây. Không còn ai xen vào bằng một câu đùa chát để làm loãng sức ép. Trên bàn chỉ còn bốn người, mà thực ra là ba đường tính toán chồng lên một chuyện, còn Phúc thì ngồi hơi lệch ra ngoài như chính câu chuyện của mình đã đẩy anh thành người đứng mép.
Anh bỗng lên tiếng, mắt không nhìn Khang. “Nếu tách ra riêng, sau này cô ấy vẫn kiện được. Tôi không cản.”
Nam bắt đúng chỗ đó. “Anh có dám ghi thêm là trong mười hai tháng ấy anh không chuyển dịch, cầm cố hay định đoạt phần quyền của mình đối với căn hộ theo cách làm khó việc giải quyết sau này không?”
Phúc im.
Sự do dự chạy qua mặt anh ngắn thôi, nhưng đủ rõ để không ai trong phòng có thể vờ như không thấy.
Khang quay sang. “Việc này anh chưa nói với tôi.”
“Vì tôi chưa tính làm gì.” Phúc đáp, giọng thấp hẳn xuống. “Nhà tôi đang thúc. Tôi chưa chốt.”
Lần đầu tiên Khang không có câu trả lời ngay. Anh bật nắp bút, rồi đóng lại. “Nếu vậy, tôi không thể hứa thay thân chủ ở điểm này lúc này.”
Nam gật đầu, như thể đúng chỗ ấy mới là phần ông chờ. “Thấy chưa. Văn bản đẹp là một chuyện. Khả năng chịu trách nhiệm với cái đẹp đó lại là chuyện khác.”
Khang không cãi. Anh ngồi thẳng lại, hai tay đặt chồng lên nhau. “Vậy thì sửa. Không ghi cam kết không định đoạt nếu anh Phúc chưa đồng ý. Nhưng tôi nhắc lại, ở thời điểm này, thứ các bên cần nhất là một cấu trúc không đẩy cháu bé ra khỏi chỗ ở và không biến hồ sơ thuận tình thành nơi cài mìn cho nhau.”
“Anh nói đúng một nửa.” Nam đẩy bản dự thảo sang phía Thái. “Nửa còn lại là ai ký vào đây cũng đang bỏ xuống một lợi thế của mình.”
Thái cầm tờ giấy lên. Ở mép dưới điều bốn, Khang dùng đúng kiểu câu chữ của người làm tranh tụng lâu năm, chặt đến mức gần như không có chỗ lỏng: “Các bên xác nhận không yêu cầu bên tư vấn pháp lý hiện tại sử dụng, viện dẫn hoặc diễn giải các tài liệu chuẩn bị trước đây như chứng cứ cho bất kỳ lập luận nào ngoài phạm vi vụ việc thuận tình hiện tại.”
Đọc lướt, nó giống một câu giới hạn trách nhiệm nghề nghiệp, hết sức bình thường. Đọc kỹ, nó gần như buộc Nam Hải tự chặt tay ở chính phần họ đang lần tới.
Cô ngẩng lên. “Điều này không chỉ giới hạn hồ sơ hiện tại.”
Khang quay sang cô. Lần này ánh mắt anh dừng lại lâu hơn, tỉnh và sắc. “Cô nói đúng. Nó giới hạn vai trò của đơn vị tư vấn trong phạm vi được thuê.”
“Và khóa đường chuyển tiếp từ phần thuận tình sang phần tài sản nếu người thuê đổi ý về sau.”
“Không khóa.” Khang sửa rất nhẹ. “Là tách. Muốn đi tiếp thì ký hợp đồng khác, lập vụ việc khác, trình bày theo thủ tục khác. Làm nghề thì nên thích sự rành mạch.”
Thái hiểu vì sao ngày trước cô từng coi bài viết của anh như thứ tài liệu phải lưu lại.