Cánh Cửa Thứ Nhất
Thái đứng lại trước quầy lễ tân vài nhịp, điện thoại vẫn mở ở màn hình ảnh vừa chụp giờ nhận.
Phong bì trắng mỏng. Không dán kín. Mép giấy cong lên như bị nhét vội rồi kéo ra nửa chừng. Chị lễ tân ngồi sau bàn nhìn cô, giọng cũng hạ xuống theo cái im của sảnh.
“Người gửi không lên hả chị?”
“Không. Chỉ đưa qua rồi nói gửi em.” Chị ấy cau mày nhớ lại. “Khẩu trang, đội mũ. Chị không nhìn rõ. Giọng bình thường, không gấp.”
Thái gật đầu. Không hỏi thêm câu nào kiểu thừa. Camera tầng dưới có thì sau cũng xin được. Còn lúc này, thứ quan trọng hơn là chuỗi thời gian: vừa rời quán với Khang, vừa gọi báo Nam, vừa quay lại tòa nhà thì phong bì đã nằm ở đây. Quá khít để coi là ngẫu nhiên.
Cô lấy khăn giấy lót tay, cầm phong bì lên. Bên trong có thứ gì đó cứng vừa phải, không dày. Một tờ, cùng lắm hai tờ.
Thái không mở ngay tại quầy. “Nếu lát nữa có ai hỏi em vừa nhận gì, chị đừng trả lời giúp em.”
Chị lễ tân nhìn cô lâu hơn bình thường rồi gật. “Ừ. Chị hiểu.”
Lúc thang máy chạy lên tầng, Thái nhìn bóng mình trong cánh cửa inox mờ. Câu Khang vừa nói ở quán cà phê vẫn còn treo đâu đó, không sắc như lúc đầu nhưng chưa tan: có người đã ký vì sợ, có người im vì nợ. Lúc đó cô nghe như một cách anh đặt giới hạn đạo đức cho vụ này. Đến giờ cầm phong bì trong tay, cô lại nghĩ khác một chút.
Cũng có thể đó là một lời nhắc về giá phải trả nếu tiếp tục đọc sâu.
Cửa văn phòng Nam Hải mở ra bằng tiếng khóa quen. Tầng trên vắng. Chị Hồng chắc đang ở phòng ngoài gọi khách thuê mặt bằng; Duy chưa thấy lên tiếng; phòng Nam đóng. Không khí cuối chiều của văn phòng luật luôn có mùi giấy, điều hòa và sự tập trung cũ kỹ, nhưng hôm nay lẫn thêm thứ gì đó như kim loại lạnh, do chính cô mang về từ dưới sảnh.
Thái không vào bàn mình ngay. Cô đi vòng qua khu máy photo, liếc cửa sổ cuối hành lang, rồi mới kéo ghế ngồi xuống. Theo thói quen mấy ngày gần đây, cô chụp thêm hai ảnh phong bì ở mặt trước và mặt sau, ghi giờ vào sổ tay. Sau đó mới dùng đầu bút chì gạt mép giấy.
Bên trong là một tờ giấy in màu, gập ba.
Không có thư nhắn. Không có câu dọa. Không có dòng “bỏ” hay “đừng ghi tên” như những lần trước.
Chỉ một bản chụp màn hình giao dịch ngân hàng.
Cô trải tờ giấy ra phẳng trên bàn.
Tim đập mạnh một nhịp rất ngắn rồi chậm lại theo kiểu của người vừa nhìn thấy đúng thứ mình từng nghi, chứ không phải một điều hoàn toàn mới. Ở góc trên bên phải là tên ngân hàng, phần còn lại là giao diện chụp từ điện thoại. Số tài khoản bị che bớt ở giữa. Tên người chuyển hiển thị đủ: Trần Hữu Phúc. Người nhận: Đỗ Văn Hoan. Số tiền: 180.000.000 đồng. Thời gian giao dịch: 15 giờ 42 phút, ngày 17 tháng 3.
Thái ngồi yên.
15 giờ 42.
Mẩu giấy in nhiệt ngân hàng cô đã rút khỏi bộ hồ sơ từ đầu, thứ kẹp sai chỗ trong bản thỏa thuận đề ngày 12/3, cũng ghi đúng mốc 15 giờ 42 ngày 17/3.
Không phải gần đúng. Không phải chênh vài phút. Trùng.
Cô đưa tay kéo ngăn khóa bên phải, lấy phong bì trắng nhỏ cất mẩu giấy in nhiệt ra đặt cạnh bản chụp mới nhận. Một bản là giấy in nhiệt ngắn, nhòe nhẹ ở rìa. Một bản là ảnh chụp giao diện điện tử, rõ từng dòng. Hai thứ không cùng nguồn, nhưng cùng chỉ vào một mốc.
Đầu ngòi bút chì dừng ngay trên giấy nháp bốn cột của cô: mốc thời gian, giấy tờ, dòng tiền, người xuất hiện.
Cô thêm vào dòng 17/3, dưới phần tiền: 15:42 — chuyển 180 triệu — Trần Hữu Phúc → Đỗ Văn Hoan. Bên cạnh, cô khoanh nhỏ: trùng giờ mẩu in nhiệt.
Lúc viết xong, Thái mới nhận ra lòng bàn tay mình lạnh.
Mấy ngày qua, cô và Nam chỉ dám giữ giả thuyết làm việc rằng phần ly hôn có thể đang được dùng làm vỏ bọc để dọn đường cho chuyện khác, rất có thể liên quan tài sản căn hộ. Giả thuyết ấy dựa trên nhiều mảnh: chữ ký giống nhau bất thường giữa 12/3 và 17/3; khoản tiền Hân nhận 90 triệu, rồi 40 triệu, rồi chuyển 180 triệu theo lời dặn “đừng ghi gì dính tới căn hộ”; cái tên Đỗ Văn Hoan không nằm trong hồ sơ nhưng lại chạm vào mạch tiền; mảnh bìa vàng cũ dính vụ tranh chấp chỗ ở và người cư trú tạm thời; nhân chứng Lê Quang Vinh xuất hiện như một cái bóng ở điểm ký ngày 12/3.
Tất cả trước đó là cấu trúc nghi vấn.
Còn tờ giấy này kéo một sợi chỉ vô hình lên mặt bàn. Rõ, cụ thể, có giờ phút, có tên người chuyển.
Tiếng cửa mở ngoài phòng làm Thái ngẩng lên. Duy bước vào, một tay cầm ly cà phê giấy uống dở, tay kia kẹp tập photo. Thấy mặt cô, anh dừng lại trước.
“Có chuyện gì?”
Thái không đáp ngay. Cô đẩy phong bì sang một bên, đưa tờ giấy cho anh trước. “Mới nhận dưới lễ tân.”
Duy đặt ly xuống, cúi người đọc. Càng xuống tới dòng số tiền và giờ giao dịch, lông mày anh càng nhíu lại. Anh không thốt câu cảm thán nào, chỉ kéo ghế ngồi xuống đối diện.
“Trùng 15:42?”
“Ừ.”
Thái đặt mẩu giấy in nhiệt bên cạnh. “Cùng mốc.”
Duy nhìn qua hai thứ, rồi ngửa người ra sau. Anh có kiểu im lặng của người làm lâu năm: không phải bí lời, mà đang cố giữ đầu óc không lao nhanh hơn chứng cứ. Một lúc sau anh mới nói.
“Bản này là ảnh chụp giao diện. Không phải sao kê ngân hàng. Tự nó chưa đủ làm gì.”
“Em biết.”
“Nhưng người gửi biết mình đã chạm đúng mốc.”
“Hoặc muốn mình tin là mình chạm đúng.”
Duy gật chậm. “Đúng kiểu đó.”
Anh cầm lại phong bì, lật mép, ngửi thoáng như kiểm tra mùi mực mới. “Không thư kèm. Không chỉ dẫn. Lạ.”
“Không hẳn.” Thái nhìn tờ giấy. “Cũng là chỉ dẫn. Chỉ không viết thành câu thôi.”
Cô kể nhanh việc người gửi không để tên, chị lễ tân chỉ nhớ khẩu trang và mũ, thời điểm nhận ngay sau cuộc gặp với Khang. Duy nghe, không cắt ngang. Khi Thái nhắc đến Khang, anh chỉ hỏi một câu.
“Hắn có cho em cảm giác chờ sẵn cú này không?”
Thái nhớ lại mười lăm phút ở quán cà phê. Khang không hỏi cô đang giữ gì. Không dò. Không ép. Anh chỉ liên tục đẩy trọng tâm về bản sạch và phạm vi thuận tình. Nếu anh biết có phong bì này chờ dưới sảnh, vậy anh diễn quá kín. Nếu không biết, thì ít nhất có một người khác đang đi song song, quan sát cả hai phía.
“Không.” Cô đáp. “Anh ấy không giống người đưa thứ này.”
Duy không phản bác ngay. “Không giống, khác với không phải.”
“Em biết.”
Anh day trán. “Ừ. Giờ làm cái ít nhất trước.” Duy kéo sổ tay của mình, ghi nhanh giờ, nơi nhận, tình trạng phong bì, người chứng kiến là lễ tân tầng dưới. “Chưa báo Nam?”
“Em mới lên.”
“Gọi đi.”
Thái gật, nhưng trước khi bấm máy cô nhìn lại tờ giấy thêm lần nữa. Dưới dòng người nhận Đỗ Văn Hoan là phần nội dung chuyển khoản đã bị cắt khỏi ảnh. Người chụp cố ý chụp vừa đủ để hiện tên, tiền, giờ. Thứ họ muốn đưa cho cô là mốc giao dịch, không phải cả bức tranh.
Có nghĩa là người gửi không chỉ cảnh báo.
Họ đang dẫn đường, nhưng dẫn có lựa chọn. Chỉ cho cô nhìn đúng một phần.
Nam bắt máy ở hồi chuông thứ hai.
“Em đây.”
“Em vừa nhận một phong bì trắng ở lễ tân.” Thái nói ngắn, giữ đúng nhịp báo việc như anh vẫn dặn. “Bên trong là bản chụp giao dịch ngân hàng. Người chuyển hiện tên Trần Hữu Phúc. Người nhận Đỗ Văn Hoan. Số tiền một trăm tám mươi triệu. Giờ 15:42 ngày 17/3.”
Đầu dây bên kia im vài giây.
“Duy có ở đó chưa?”
“Có.”
“Đừng nói qua điện thoại thêm. Chụp lại, giữ nguyên. Kiểm tra tay xem có viết gì chìm sau lưng giấy không. Phong bì cất riêng. Chị lễ tân biết gì thì ghi nhận bằng giờ. Tôi về.”
Nam cúp máy sau câu cuối. Không dặn thừa, không hỏi cảm giác. Nghĩa là mức nặng của việc này đã đủ rõ.
Duy nghe hết phần loa ngoài loáng thoáng, đứng dậy đi lấy đèn bàn nhỏ từ góc tủ kéo lại. Anh nghiêng bản giấy dưới ánh sáng xiên. Mặt sau trắng, không dấu bút đè, không chữ chìm. Thái kiểm tra mép giấy, không có ký hiệu riêng, không có cắt xén kỳ lạ ngoài nếp gấp ba.
“Ảnh chụp từ điện thoại,” cô nói. “Góc trên hơi lệch. Chụp màn hình xong lại chụp tiếp rồi in ra.”
“Ừ. Người có bản điện tử không gửi file. Chỉ đưa bản in.” Duy nhếch môi rất mỏng. “Biết luật chơi.”
“Không muốn lộ nguồn.”
“Hoặc không muốn mình truy siêu dữ liệu.”
Câu đó làm Thái khựng lại một nhịp. Đúng. Người gửi không nghiệp dư. Họ không đẩy file cho số lạ, không gửi thư điện tử để lại dấu. Chỉ đưa một bản in vừa đủ dùng cho mắt người đọc giấy, nhưng không đủ cho truy kỹ thuật.
Năng lực, không phải may rủi.
Cô nhìn tờ giấy thêm lần nữa, và lần này chỗ bất thường nhói lên rõ hơn: trước giờ ảnh Hân gửi cho cô là tin nhắn của Phúc yêu cầu “chuyển trước cho anh Hoan như anh nói. Đừng ghi gì dính tới căn hộ.” Lúc đó cô và Nam đọc hướng tiền đi từ Hân sang Hoan như một khâu cần che. Bản chụp mới lại cho thấy Phúc cũng chuyển thẳng cho Hoan, đúng 180 triệu, đúng mốc cô từng giữ bằng mẩu giấy in nhiệt.
Một người nhận tiền từ cả hai phía.
Hoan không còn là cái tên lạc trong sao kê của Hân nữa. Hắn nằm ngay giữa trục tiền của cả hai vợ chồng.
Thái kéo tờ giấy nháp lại gần, thêm một đường nối giữa các mốc 7/3, 9/3, 11/3, 17/3. Cây bút chì lướt nhanh hơn lúc đầu.
7/3: Hân nhận 90 triệu từ Hoan. 9/3: Hân nhận 40 triệu từ Hoan. 11/3: Hân chuyển 180 triệu cho Hoan, theo lời nhắn của Phúc, không ghi nội dung dính căn hộ. 12/3: ký thỏa thuận tài sản. 17/3: phụ lục, đơn, mẩu in nhiệt 15:42. 17/3: Phúc chuyển 180 triệu cho Hoan lúc 15:42.
Một ra, một vào, rồi lại một ra khác. Không theo logic đời sống thông thường của một cặp vợ chồng chỉ đang cố ly hôn cho êm. Càng không giống thứ người ta để lẫn vô ý vào hồ sơ.
Cô nghe tiếng mình nói rất khẽ, như tự xác nhận hơn là trao đổi. “Không phải một khoản lệch nhịp nữa rồi.”
Duy đứng cạnh bàn, cúi xuống nhìn chuỗi mốc. “Ừ.”
“Cũng không còn giống chuyện hai người lớn lúng túng giấy tờ nữa.”
Anh không trả lời ngay. Một lúc sau mới nói: “Anh Phúc lúc chiều không phải kiểu trơn hết. Có lúc anh ta gần như muốn nói, rồi thôi.”
Thái nhớ lại buổi làm việc với Khang và Phúc ở Nam Hải trước đó. Phúc không cam kết được chuyện căn hộ trong mười hai tháng, vì gia đình đang thúc. Giọng anh lúc ấy không phải giọng người nắm hết thế chủ động. Có thứ gì đó giữa sợ, nợ, và cái kiểu tự dỗ mình rằng chốt gọn đi sẽ đỡ đau hơn về sau.
Còn Gia Hân. Mấy lần tới văn phòng, càng về sau càng lộ rõ sự mâu thuẫn. Cô ấy không ngây thơ, không vô can sạch sẽ; nhưng cũng không phải người ung dung dựng kịch bản từ đầu tới cuối. Hân từng khựng khi thấy tên Lê Quang Vinh, từng giữ lại mảnh bìa vàng cũ, từng chụp màn hình những thứ người khác sẽ xóa cho đỡ phiền. Đó không phải phản xạ của người hoàn toàn yên tâm với câu chuyện mình đang kể.
Khang nói đúng một nửa. Người ta không sống như hồ sơ.
Nhưng chính vì thế, ai biến người sống thành bộ giấy trơn tru mới đáng sợ.
Tiếng bước chân ngoài hành lang vang lên nhanh, dứt. Nam đẩy cửa vào phòng mà không chờ ai lên tiếng. Áo sơ mi trắng xắn tay, mặt không lộ vẻ mệt nhưng ánh mắt quét một vòng đã chạm đúng vào tờ giấy trên bàn.
“Đưa tôi.”
Thái chuyển phong bì, bản chụp, mẩu in nhiệt và sổ ghi giờ nhận cho anh theo thứ tự. Nam không ngồi. Anh đứng ngay cạnh bàn đọc một lượt, mắt dừng hơi lâu ở mốc 15:42 rồi sang bảng thời gian Thái vừa cập nhật.
Duy nói ngắn gọn phần đã làm: giờ nhận, lời lễ tân, kiểm tra mặt sau, nhận định sơ bộ về việc người gửi tránh để lại dấu kỹ thuật.
Nam đặt tờ giấy xuống. “Từ giờ, thứ này không nằm trong bộ ly hôn. Tách hẳn.”
“Em đã nghĩ vậy.” Thái nói.
“Không phải nghĩ. Là làm.” Nam kéo ghế, ngồi xuống lần đầu từ lúc vào phòng. “Vụ thuận tình vẫn phải đi đúng đường của nó. Bản sạch, phiếu nhắc bổ sung, câu chữ cư trú, cấp dưỡng. Phần đó là cửa ngoài. Nhưng cái này...” Anh gõ đầu ngón tay lên bản chụp giao dịch. “Cái này nói có một tầng khác đang vận hành song song.”
Duy hỏi: “Anh đọc thế nào?”
Nam không trả lời ngay bằng kết luận. Anh nhìn chuỗi mốc, rồi ngả người ra sau, giọng thấp hơn bình thường.
“Đọc thế nào thì mai tính. Tối nay chỉ chốt được một việc: trước giờ mình tưởng hồ sơ ly hôn là trung tâm, còn tiền là nhánh phụ mọc ra. Có thể ngược lại. Hồ sơ ly hôn mới là vỏ ngoài dễ nhìn nhất.”
Phòng làm việc im đi.
Thái biết câu ấy sẽ tới. Từ lúc thấy mốc 15:42 trùng nhau, trong đầu cô đã có một cánh cửa mở hé. Nhưng nghe Nam nói thành lời, cảm giác vẫn khác. Nó làm toàn bộ những chỗ trơn trong hồ sơ đổi nghĩa.
Chữ ký giống nhau giữa 12/3 và 17/3 không chỉ là dấu hiệu ký cùng lúc. Việc tách tài sản khỏi đợt nộp hiện tại không chỉ để đỡ rắc rối thủ tục. Điều khoản của Khang muốn cắt mọi tài liệu chuẩn bị trước đây khỏi phạm vi sử dụng không chỉ là kỹ thuật phòng thân thông thường.
Nếu tầng sâu nằm ở dòng tiền và việc dàn dựng giấy kể cho khớp một đường đi đã được tính, thì vụ ly hôn này đúng là cánh cửa đầu tiên. Không hơn. Không kém.
Và ai đó bên ngoài biết cô đã chạm tay vào tay nắm cửa đó.
Nam nhìn sang Thái. “Em thấy gì nữa?”
Cô hít một hơi, không để cảm giác chạy trước câu chữ. “Người gửi không muốn dọa suông. Nếu muốn mình lùi, họ chỉ cần nhắc kiểu cũ. Nhưng lần này họ đưa đúng mốc mình có thể nối với dữ kiện đang giữ. Nghĩa là họ muốn mình hiểu sâu hơn.”
“Vì sao?”
“Chưa biết.” Thái đáp. “Có thể họ muốn kéo mình đi thay họ. Có thể họ đang cảnh báo để mình đừng tin câu chuyện thuận tình quá mức. Có thể họ cần Nam Hải nhìn thấy một phần, nhưng chưa tới phần đủ gọi tên.”
Duy chống tay lên lưng ghế. “Cũng có thể muốn mình mở rộng hướng đọc để tự lộ bài.”
Nam gật. “Đúng. Nên tối nay chưa làm gì thêm ngoài giữ nguyên.”
Anh gom bản chụp giao dịch và mẩu giấy in nhiệt, tự tay cho vào túi nhựa trong rồi đặt lên bàn, chưa khóa ngay. Hiếm khi Nam chậm như vậy trước khi cất tài liệu. Thái hiểu anh cũng đang cân phần nặng của quyết định: một khi tách hẳn trục tiền ra khỏi trục ly hôn trong đầu, cách đi vụ này sẽ đổi.
“Duy,” Nam nói, mắt vẫn ở trên giấy, “xuống lấy giúp tôi giờ camera khung lễ tân lúc nhận phong bì. Chỉ ghi giờ người xuất hiện, không cần đoán mặt.”
Duy cầm điện thoại đi luôn.
Trong phòng chỉ còn hai người. Nam tựa khuỷu tay lên bàn, lần đầu nhìn thẳng Thái từ khi vào.
“Chiều nay gặp Khang, em còn thấy hắn chỉ giữ cửa không?”
Thái nghĩ vài giây. “Không. Ít nhất không chỉ vậy.”
“Ừ.”
Anh không nói thêm “tôi đã bảo” hay bất kỳ câu nào để giành phần đúng. Đó là lúc hiếm hoi Thái thấy Nam để sự việc đứng yên giữa họ, không che, không đẩy.
“Từ đầu em cứ nghĩ mình đang sửa một bộ hồ sơ bị kể quá trơn.” cô nói chậm. “Giờ em thấy có thể có người làm cho nó trơn vì cần che một dòng chảy khác. Không phải để tòa tin hết. Chỉ cần thủ tục đi qua được cửa đầu.”
Nam nhìn cô một lúc rồi gật nhẹ. “Đó là chỗ em vừa bước qua.”
Ngoài hành lang, tiếng máy photo chạy lên một tràng ngắn. Ánh chiều cuối ngày nhạt dần trên mép kính. Văn phòng vẫn là văn phòng cũ trên đường Trần Phú, bàn ghế vẫn vậy, bìa hồ sơ vẫn xếp thành hàng, nhưng Thái có cảm giác mặt bằng dưới chân mình vừa dịch đi một chút.
Cô không còn nhìn vụ Hân - Phúc như một bộ thuận tình nhiều điểm cấn nữa.
Nó là mặt tiền hợp lệ của thứ khác.
Duy quay lại rất nhanh, đưa điện thoại cho Nam. “Lễ tân gửi được khung giờ. Người để phong bì đứng lệch camera, chỉ thấy tay đặt xuống quầy. Nhưng...” Anh dừng một nhịp. “Lúc quay đi, kính cửa hắt lại phía sau có bóng người nữa. Không rõ mặt. Chỉ thấy gọng kính.”
Thái ngẩng lên.
Một vệt gọng kính. Không phải lần đầu.
Nam nhìn ảnh, không bình luận. Anh chỉ cất điện thoại xuống, lấy bút gõ nhẹ một cái vào mép túi nhựa trong đựng bản chụp giao dịch.
“Được rồi. Khóa lại.”
Thái đứng dậy mang chìa ngăn tủ. Khi cô mở ngăn khóa dưới cùng, cảm giác không còn như những lần cất một vật chứng lẻ nữa. Túi nhựa chạm vào kim loại lạnh, nằm cạnh bìa vàng, mảnh bìa cũ Gia Hân để lại, bộ giấy nặc danh ghi tên cô ấy, phong bì chứa mẩu in nhiệt, tập riêng về Đỗ Văn Hoan. Từng thứ trước đây nằm như những dấu hỏi rời rạc. Bây giờ chúng bắt đầu kéo thành một hình.
Cô đẩy ngăn tủ vào, nghe tiếng khóa “cách” khô và gọn.
Nam đứng lên. “Tối nay về đúng giờ. Không tự đọc thêm ngoài phần đã chốt. Sáng mai nói tiếp.”
Nghe thì đơn giản. Nhưng cả ba đều biết, từ khoảnh khắc phong bì trắng được mở ra, sáng mai sẽ không còn là một buổi xử lý bản sạch thông thường nữa.
Thái tắt đèn bàn, cầm sổ tay lên. Trước khi rời mắt khỏi bàn làm việc, cô mở trang cuối của tập “Theo dõi kín”, viết thêm một dòng ngắn dưới mốc vừa rồi:
Vụ ly hôn không phải trung tâm. Chỉ là cánh cửa thứ nhất.
Cô gạch dưới chữ “thứ nhất”.
Ngòi bút vừa nhấc lên thì điện thoại rung.
Không phải cuộc gọi. Một tin nhắn mới từ số lạ, chỉ đúng một dòng:
“Muốn biết cửa sau mở ở đâu, đừng chỉ nhìn tiền ngày 17/3.”