Tin Nhắn Gửi Gia Hân
Đầu bút chì của Thái vẫn dừng trên dòng "Liên hệ bước đầu không thành" thêm vài giây rồi mới nhấc lên. Sau giờ trưa, văn phòng có thứ im lặng nửa chừng rất riêng: máy lạnh chạy đều, ngoài hành lang ai đó kéo ghế kèn kẹt, dưới tầng một vang lên tiếng nhờ in thêm hợp đồng thuê. Trên màn hình điện thoại của cô, thông báo nhà mạng vẫn nằm đó, cụt lủn: tin nhắn không thể chuyển tới thuê bao nhận. Một số điện thoại chết. Một địa chỉ cũ. Một cái tên nằm đúng dưới mốc 12/3. Đủ để hiểu nếu cứ đi tiếp trong phạm vi hồ sơ với cách xác minh dân sự thông thường, cô sẽ quay lại đúng chỗ cũ.
Duy từ bàn bên kia ngẩng lên. "Em còn kẹt ở anh Vinh à?" "Vâng." "Thế nghỉ năm phút đi. Mặt em như sắp tháo cái sim ra soi." Thái xoay cây bút chì giữa các ngón tay. "Anh có bao giờ nhờ người ngoài nghề dò giúp một đầu mối chưa?" Duy đang mở tủ đựng biểu mẫu thì dừng lại. Hắn khép cửa tủ, dựa hông vào mép bàn. "Dò kiểu nào?"
"Không xin giấy tờ. Không mạo danh. Chỉ hỏi vòng, lần dấu công khai, xem người đó từng ở đâu, làm đâu, còn ai nhớ không." "Có. Nhưng ít." Duy đáp chậm hơn. "Chỉ khi trong nhà mình đi hết đường sạch." Thái im một nhịp. Trong nghề này, "đường sạch" không phải thứ viết ra rồi dán lên tường, nhưng ai làm lâu đều hiểu. Hồ sơ, lời khai, nơi cư trú, nguồn mở, xác minh hành chính, thực địa. Đi từng bước, để sau này nếu bị hỏi còn nói được mình biết gì ở mốc nào, bằng cách nào. Nhờ người ngoài chen vào không hẳn sai, nhưng từ lúc đó đường đi bắt đầu mờ. Duy thấy cô không nói, bèn thêm một câu: "Nếu em nhờ ai, chọn người biết dừng. Đừng nhờ kiểu thấy mùi chuyện là đào tới đáy."
Thái gật đầu. Trong đầu cô hiện lên một cái tên, rồi cô tự gạch đi ngay. Nguyễn Gia Hân. Chỉ thoáng nghĩ tới là cô đã biết không thể. Gia Hân là đương sự trong chính vụ Hân - Phúc, là người đã trực tiếp làm việc với Nam Hải. Dù nghề cũ và các mối quan hệ ngoài kia có hữu ích đến đâu, nhờ chính khách của vụ án đi dò nhân chứng trong hồ sơ đang có dấu nghi vấn chẳng khác nào tự bẻ gãy toàn bộ ranh giới. Không chỉ sai cách, còn đẩy người ta vào giữa một việc họ không nên đứng đó.
Cái tên thứ hai xuất hiện ngay sau đó. Trần Minh Châu. Khác hẳn. Không chồng lên bất kỳ phần nào của vụ này. Châu hơn Thái một tuổi, quen từ cuối đại học qua một dự án truyền thông pháp luật. Sau đó Châu vào một trang tin địa phương, chạy mảng dân sinh gần hai năm, rồi nghỉ, chuyển sang phụ trách nội dung và đối ngoại cho một chuỗi phòng tập thể thao. Hai người không thân kiểu ngày nào cũng nói chuyện, nhưng đủ hiểu nết nhau. Châu nhanh, cắt gọn, biết chỗ nào là thông tin, chỗ nào là mùi drama vô ích. Quan trọng hơn, Châu có thói quen dừng đúng lúc. Đó là thứ Thái cần.
Cô mở khung trò chuyện cũ. Lần gần nhất là mười hôm trước, Châu gửi một cái ảnh poster sự kiện bị in lệch màu, kèm một câu chửi ngắn vì bên in đùn trách nhiệm. Thái khi đó trả lời bằng ảnh cốc cà phê nguội trên bàn làm việc. Ngón tay cô dừng trên bàn phím. Nhắn thế nào? "Nhờ mày dò giúp một người" nghe quá thẳng. "Tao đang làm vụ..." thì vượt quá mức nên nói. Cô gõ rồi xóa hai lần. Cuối cùng chỉ để lại phần mình chịu trách nhiệm được. Cô gửi: "Châu, tao cần hỏi một việc hơi nhạy. Nếu rảnh, gọi tao năm phút được không?"
Tin nhắn vừa đi, cổ vai cô cứng lại. Không giống lúc chạm mặt Vũ Hoàng Khang ở hành lang tòa. Cũng không giống lúc phát hiện mẩu giấy in nhiệt trong hồ sơ. Cảm giác này nhỏ hơn, kín hơn. Như tự mình bước qua một vạch trước giờ vẫn tránh. Điện thoại rung gần như ngay lập tức. Duy nhấc cằm. "Người em nhờ à?" "Vâng." "Ra ngoài nói đi. Trong này lát nữa chị Hồng gọi khách, nghe lẫn."
Thái cầm điện thoại bước ra hành lang. Ánh sáng giữa trưa xiên qua cửa kính mờ, rơi thành một vệt nhạt trên nền gạch cũ. Cô vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã nói trước. "Thái hả? Mày chủ động gọi giờ này thì hoặc là văn phòng cháy, hoặc là mày cần thứ không muốn để lại trong tin nhắn." Giọng Trần Minh Châu vẫn như cũ, hơi khàn, nói nhanh nhưng không gấp. Đằng sau có tiếng nhạc tập nhỏ nhỏ, ai đó đang hô đếm nhịp. "Chưa tới mức cháy." "Nghe vậy là có khói rồi. Nói đi."
Thái tựa nhẹ vào lan can. "Tao cần nhờ mày dò thông tin một người. Mức nguồn mở với hỏi vòng xã hội thôi. Kiểu người từng chạy tin có thể lần nhanh hơn bên tao." "Bên mày?" Châu lặp lại, rồi bật cười ngắn. "Nghe chữ đó là biết dính việc nghề luật." "Ừ." "Vụ gì?" "Dân sự. Ly hôn." Thái nói ngay câu đó trước, không vòng. "Tao không kể sâu hơn được."
Châu im một nhịp, đủ để Thái biết người kia đang cân. "Tên." "Lê Quang Vinh. Nam, ngoài ba mươi. Từng ở Hòa Cường Bắc. Địa chỉ cũ có nhưng mờ. Số điện thoại không liên lạc được. Trong hồ sơ bên tao, người này xuất hiện ở một mốc cần xác minh." "Người quen, người làm chứng, hay kiểu 'có mặt ở đó'?" "Có thể là nhân chứng. Cũng có thể chỉ là người được nhắc tên vào để đỡ trống." "Ồ." Châu kéo dài đúng một tiếng, không phải ngạc nhiên mà là đánh dấu. "Thế mới phải gọi tao." "Ừ."
"Nghe này." Châu hạ giọng. "Tao nhận lời, nhưng nói trước. Nếu người này là người thật sống bình thường mà chuyển chỗ, đổi số, vẫn thường còn dấu. Chỗ làm cũ, chủ trọ cũ, ảnh chung, bạn bè, hội nhóm, ít nhất hàng xóm nhớ mặt. Nếu mày đi thực địa rồi mà vẫn không có gì ngoài một địa chỉ cũ và số chết, thì hoặc là anh ta sống sạch dấu bất thường, hoặc là cái dấu đó chưa từng được để lại theo cách tự nhiên." Thái siết nhẹ điện thoại. Châu nói tiếp, không đợi cô chen vào: "Mà nếu là vế sau, đây không còn là chuyện tìm một người mất liên lạc nữa. Đây là chuyện có ai đó muốn một cái tên tồn tại trên giấy vừa đủ dùng."
Câu đó chạm đúng chỗ cô đã nghĩ từ lúc đứng ở con kiệt Hòa Cường Bắc. "Tao hiểu." "Mày có chắc nên kéo tao vào không?" Câu hỏi thẳng đến mức làm Thái dễ thở hơn. Nếu Châu nhận lời quá nhanh, cô còn ngại hơn. "Không chắc." Cô nói thật. "Nhưng tao chắc nếu cứ ngồi trong bộ hồ sơ này, tao sẽ không đi thêm bước nào." Đầu dây bên kia cười khẽ. "Ừ, câu này đúng là mày."
Thái im. Châu hỏi: "Cần nhanh cỡ nào?" "Càng sớm càng tốt. Nhưng không cần liều." "Được. Tao cũng lười làm anh hùng." Châu đáp gọn. "Gửi cho tao đúng phần mày được phép gửi: họ tên đầy đủ, năm sinh nếu có, số cũ, địa chỉ cũ, ảnh chụp phần định danh nếu hợp lệ. Không gửi cả hồ sơ. Không gửi chuyện riêng của đương sự." "Ừ." "Và một chuyện nữa." Lần này giọng Châu thấp hẳn. "Nếu tao lần ra thứ gì cho thấy người này bị làm mờ có chủ ý, tao sẽ nói thẳng. Lúc đó mày phải tự cân tiếp xem văn phòng mày đang tìm nhân chứng hay đang chạm vào người dựng phông."
"Dựng phông?" "Ừ. Dựng bối cảnh, dựng vai phụ, dựng người đứng đúng chỗ để câu chuyện nhìn tròn hơn. Hồi tao còn chạy tin có mấy vụ doanh nghiệp đổ chuyện lên đầu người đã nghỉ việc. Giấy tờ không hẳn giả. Chỉ là chọn đúng người khó tìm để đứng tên." Thái không trả lời ngay. Từ "nhìn tròn hơn" khiến cô nhớ đến những gia đình trên giấy tờ vẫn đủ cột, đủ hàng, chỉ thiếu thứ quan trọng nhất. "Thái?" Châu gọi. "Tao nghe." "Mày đang nghĩ sâu quá rồi đấy." "Biết." "Thôi khỏi biết. Làm đi. Tao còn bốn mươi phút nữa phải họp với bên thiết bị. Trước đó tao thử gọi hai mối cũ bên Hòa Cường với một ông anh từng chạy dân sinh khu đó. Có gì tối tao nhắn. Không thì sáng mai." "Được." "Gửi thông tin cắt gọn thôi." "Ừ." "Và đừng có gửi nhầm thứ không nên gửi. Tao không muốn một ngày đẹp trời bị ai hỏi vì sao điện thoại tao chứa hồ sơ ly hôn nhà người khác." "Không có đâu." "Tin được. Gửi đi."
Cuộc gọi kết thúc. Thái vẫn đứng thêm vài giây, để màn hình tối trong tay. Gió từ ô cửa cuối hành lang không mạnh, chỉ làm mép tờ thông báo trên bảng tin rung khẽ. Cô nhận ra nhịp tim mình đang nhanh hơn lúc nãy. Không phải vì sợ Châu từ chối. Mà vì từ khoảnh khắc nhắn tin, vụ Hân - Phúc đã chính thức vượt khỏi mép bàn làm việc.
Cô quay vào phòng. Duy ngẩng lên. "Sao?" "Bạn em nhận lời. Dò nguồn mở với hỏi vòng mối cũ." Duy không hỏi tên ngay. "Biết giới hạn không?" "Có. Em chỉ gửi thông tin định danh tối thiểu." "Được. Lưu lại phần em gửi, giờ nào gửi, gửi cái gì. Sau này đỡ nhớ mò." Đó là kiểu cẩn thận rất Duy. Không cản, không xúi thêm, chỉ nhắc đúng chỗ có thể thành rủi ro về sau.
Thái mở máy, lập ghi chú riêng: 13 giờ 47, liên hệ Trần Minh Châu, bạn quen ngoài nghề luật, từng làm báo địa phương, nhờ dò nguồn mở và quan hệ xã hội cũ về Lê Quang Vinh; chỉ cung cấp họ tên, số điện thoại cũ, địa chỉ cũ, phần ảnh định danh cần thiết. Cô đọc lại rồi gửi bản sao vào hộp thư nội bộ của chính mình.
Nam từ phòng trong đi ra đúng lúc đó, tay cầm cốc nước nguội, tay áo sơ mi vẫn xắn đến khuỷu. Ông liếc qua hai người, thấy màn hình tin nhắn mở trên máy Thái thì dừng lại. "Có gì mới?" Thái đứng dậy. "Em không lần thêm được dấu của anh Vinh bằng hướng nội bộ. Em vừa chủ động nhờ một người quen cũ từng làm báo dò nguồn mở và hỏi vòng xã hội, trong giới hạn chỉ xác minh nhân thân." Nam nhìn cô lâu hơn thường ngày. "Ai?" "Trần Minh Châu. Trước đây làm tin dân sinh địa phương, hiện làm đối ngoại cho doanh nghiệp tư nhân. Không liên quan đương sự." Câu cuối cùng cô nói ra trước khi ông hỏi.
Nam nghe xong, ánh mắt dịu đi nửa phần rất khó thấy. "Đã dặn giới hạn chưa?" "Rồi ạ. Không gửi hồ sơ, không gửi chuyện riêng của khách." Nam đặt cốc nước lên mép bàn Duy, ngón tay gõ rất khẽ lên thành cốc. "Lần sau trước khi nhờ người ngoài, báo tôi một tiếng." Một luồng nóng mỏng chạy lên sau gáy Thái. "Vâng. Em xin lỗi." "Không phải trách em làm bậy." Nam nói phẳng. "Mà vì từ lúc có người ngoài chạm vào đầu mối, mình phải tính thêm một lớp: họ biết gì, biết từ đâu, và nếu bị hỏi, em giải thích thế nào cho sạch. Nghề này nhiều khi không chết vì làm sai. Chết vì làm đúng mà giữ đường đi không nổi." "Em hiểu."
"Tình huống này, tôi cho phép." Nam nói tiếp. "Vì mình đang bí ở người thật, không phải bí ở giấy. Nhưng nhớ một chuyện: người ta giúp mình là một chuyện. Mình không được đẩy rủi ro sang người ta." "Vâng." Ông quay sang Duy. "Phiếu xác minh sáng nay xong chưa?" "Duyệt nốt phần lời kể trực tiếp là xong." "Ừ. Chiều tôi ra ngoài một tiếng. Có tin gì về anh Vinh thì ghi trước, nói sau." Nam quay vào phòng trong.
Không khí căng lên rồi hạ xuống vừa đủ. Duy nhếch môi. "Ổn rồi. Sếp mà nói 'lần sau báo tôi' là lần này chưa ăn mắng." "Anh nói như thể đáng mừng lắm." "Ở đây thì là vậy." Duy chìa tay. "Cho anh coi phần em gửi." Thái đưa màn hình. Tin nhắn của cô đúng như đã hứa với Châu: họ tên, số điện thoại viết trên góc bản photo căn cước, địa chỉ cũ ở Hòa Cường Bắc, một ảnh chụp phần định danh được cắt gọn. Không thêm gì về Hân, Phúc hay nội dung tranh chấp. Duy đọc xong, trả lại. "Được. Không thừa."
Thái ngồi xuống, không mở hồ sơ Hân - Phúc ra ngay. Lúc này nếu cúi vào giấy, cô biết mình sẽ chỉ thấy những thứ đã nhìn suốt cả buổi sáng. Cô chuyển sang bảng thời gian đã dựng từ trước, thêm một dòng mới dưới mốc hiện tại: Mở hướng xác minh ngoài hệ nghề luật qua nguồn mở và mạng quan hệ báo chí cũ. Viết xong, đầu bút chì dừng lại. Từ ngày vào Nam Hải, cô tập quen với cách làm ở đây: nghi để kiểm, không nghi để làm quá; tách dữ kiện khỏi cảm giác; điểm nào chưa chắc thì đánh dấu riêng, chưa đưa thành lời chính thức. Những nguyên tắc ấy giúp cô bớt hấp tấp. Nhưng cũng vì quen đi trong lằn đó, việc chủ động nhắn Trần Minh Châu giống như tự tay hé một cánh cửa vẫn để khép.
Cô không chắc quyết định này sẽ dẫn đến đâu. Cô chỉ biết, nếu Lê Quang Vinh là người thật từng có mặt ngày 12/3, thì anh ta đang đứng đâu đó ngoài chồng giấy này. Còn nếu anh ta chỉ được đặt vào đúng vị trí "từng có mặt", người đặt tên anh ta vào hẳn đã tính trước việc người khác sẽ khó tìm thấy anh ta thế nào. Hai khả năng. Cả hai đều không còn là chuyện ngồi sửa câu chữ trong một bộ đơn ly hôn thuận tình.
Gần ba giờ, văn phòng ồn thêm một nhịp. Chị Hồng chốt cuộc gọi với khách thuê mặt bằng, đi xuống tầng dưới lấy bản in. Một cộng tác viên giao hồ sơ chạy lên rồi chạy xuống. Nam ra ngoài. Thái xử lý thêm hai việc lặt vặt, nhưng đầu óc luôn treo ở điện thoại.
Ba giờ bốn mươi tám, máy rung. Là Châu. Thái bắt máy ngay. "A lô." "Nghe đây." Giọng Châu ngắn hơn lúc nãy, không còn nửa câu đùa nào. "Tao có một ít." "Có gì?" "Tao gọi một ông anh từng chạy dân sinh khu Hòa Cường. Ông ấy không nhớ tên Lê Quang Vinh, nhưng nhớ căn nhà số đó hồi đầu năm có một người đàn ông thuê ngắn hạn. Không giao tiếp, đi sớm về muộn, hay đội mũ lưỡi trai. Điểm này mày chắc nghe rồi." "Ừ. Chủ cũ cũng kể vậy."
"Khác ở chỗ, ông anh kia nhớ có lần thấy người đó xuống từ một chiếc xe bảy chỗ màu xám, biển không phải Đà Nẵng. Không nhớ số, chỉ nhớ hai lần trong cùng một tuần." Thái ngồi thẳng lưng. "Chủ nhà cũ không nói chi tiết này." "Chưa chắc họ thấy. Hoặc thấy mà không để ý." Châu nói nhanh. "Còn nữa. Tao thử quăng số điện thoại cũ qua một mối bên mảng quảng cáo số. Số đó từng xuất hiện trong một bài rao vặt đăng lại ở một nhóm kín địa phương cách đây gần một năm, nội dung nhận hỗ trợ giấy tờ thuê xe tự lái. Bài đăng không còn. Ảnh chụp màn hình cũng mờ. Nhưng người giữ bản chụp nói tài khoản đăng là tài khoản rác, lập rồi bỏ." "Thuê xe tự lái?" Thái nhíu mày. "Ừ. Không đủ để kết luận gì. Chỉ là cái số chết của mày không hoàn toàn vô dụng. Nó từng được dùng như đầu mối tạm."
Châu ngừng một nhịp. "Và có một chuyện tao thấy không thích." "Nói đi." "Địa chỉ cũ mày gửi, tao nhờ một bạn chạy bất động sản hỏi vòng. Có người bảo trước người đàn ông đó, căn phòng kia để trống gần hai tháng. Sau người đó dọn đi, cũng trống thêm một quãng rồi mới có khách khác. Kiểu ra vào khá 'sạch'. Không giống phòng trọ bình dân thường xoay vòng liên tục." Thái ghi nhanh vài gạch vào sổ. "Mày nghĩ có người thuê để giữ chỗ?" "Tao không nghĩ. Tao chỉ nói nó có mùi." Châu đáp. "Và mùi này không đẹp."
Thái còn muốn hỏi thêm thì đầu kia nói luôn: "Chưa hết. Tao vừa nhận lại một tin nhắn từ ông anh kia. Ông ấy bảo nhớ thêm một việc: người đàn ông đó từng ngồi uống cà phê ở quán đầu kiệt với một phụ nữ ăn mặc khá chỉnh, nói giọng Bắc nhẹ. Hai lần. Lần thứ hai họ cãi nhau rất nhỏ, không ồn nhưng căng." "Nhận ra mặt người phụ nữ không?" "Không. Chỉ nhớ tóc ngắn ngang vai, đeo kính." Chi tiết ấy không đủ để ghép vào ai trong đầu cô, nhưng nó làm cái tên Lê Quang Vinh bớt phẳng đi. Ít nhất, nếu những mảnh này là thật, anh ta không hoàn toàn là một cái bóng không chân.
"Tao gửi mày tóm tắt sau." Châu nói. "Nhưng tao nhắc lại: chưa có gì đủ cứng. Toàn là lời nhớ lại." "Ừ. Vậy cũng hơn số không." "Khoan mừng." Giọng Châu chùng xuống. "Có một số lạ vừa gọi cho tao cách đây năm phút." Ngón tay Thái khựng lại trên mép sổ. "Nói gì?" "Không nói. Tao bắt máy, đầu kia im hai giây rồi cúp." "Số lạ nào?" "Chưa từng thấy. Tao chưa gọi lại." Châu thở ra. "Có thể trùng hợp. Có thể không."
Ngay lúc đó, máy Thái rung thêm một lần nữa. Không phải cuộc gọi chen vào. Là tin nhắn từ một số lạ. Cô hạ điện thoại khỏi tai, nhìn xuống màn hình. "Em còn giữ ảnh căn cước anh Vinh chứ?" Máu trong người cô như lạnh đi một nấc. "Thái?" Châu gọi ở đầu dây bên kia. "Có chuyện gì?" Thái nuốt xuống. "Tao vừa nhận tin nhắn từ số lạ." "Nội dung?" Cô đọc lại nguyên văn. Đầu kia im phăng phắc. Rồi Châu nói, từng chữ một: "Đừng trả lời. Đừng xóa. Chụp lại màn hình. Gửi cho Nam Hải trước."
Duy thấy sắc mặt cô đổi, đứng bật dậy. "Gì vậy?" Thái đưa điện thoại cho anh. Duy đọc xong, mặt cứng hẳn. "Ai gửi?" "Số lạ. Vừa tới.