Chương 7: Mảnh Lệnh Bài Rách
Trời còn chưa sáng hẳn, sương mờ vẫn phủ trên mặt đất. Tuyết Nhi kéo vạt áo len lỏi qua lối cửa hông — ngón tay nàng chạm vào thẻ sai vặt trong tay áo.
Gỗ xoan đen chạm chữ "phủ" bằng bạc. Tay nàng miết mép gỗ, những đường vân lạnh. Bụi tre im lìm trong ánh sáng mờ đục. Sương nhỏ giọt trên lá.
Nàng quỳ xuống, gạt lớp đất ẩm dưới gốc tre lớn nhất — vị trí tối qua nàng đã thấy bóng người đứng. Đất mềm. Trên mặt in hằn một dấu giày sâu.
Nàng nghiêng đầu: đế rộng, hoa văn thô, mũi hơi tù. Giày nam, vải thô đế gai, loại dùng ở ngoại viện. Dấu sâu ba phần, nặng nhất ở gót — vai rộng, bước dài, mòn gót ngoài. Rời đi gấp.
Một mảnh vải xanh mắc trên cành tre gãy ngang. Nhỏ bằng hai đốt ngón tay, xơ cứng, nhuộm chàm rẻ tiền. Cọng tre gãy vẫn tươi — lướt qua trong lúc rời đi, đè gãy nó.
Nàng đứng dậy, phủi đất.
***
Hành lang vắng. Trời tờ mờ sáng.
Tuyết Nhi bước vào dãy phòng bếp. Phòng trà căn nhà nhỏ cuối dãy, gần lối ra sân sau. Một tỳ nữ đang ngồi vo gạo ở sân bên.
"Làm gì đó?"
Tuyết Nhi giơ thẻ sai vặt. Chữ "phủ" bằng bạc trên gỗ xoan đen.
"Dạ... thưa cô, tôi không biết có phiên của cô hôm nay."
"Hôm qua ta quên lấy một chén ở đây."
Tỳ nữ gật, cúi thấp. Thẻ sai vặt có hiệu lực.
Căn phòng ám mùi khói bếp và trà cũ. Tuyết Nhi mở tủ gỗ, lấy một chén cùng loại. Soi dưới ánh sáng yếu — hoa văn men xanh giống hệt chén hôm qua. Nàng đặt hai chén cạnh nhau trên bàn. Các vết mẻ nhỏ ở vành không trùng.
Cùng lò, khác bộ.
Cất chén vào tay áo, nàng bước ra ngoài.
***
Ánh nắng le lói xuyên mây.
Tuyết Nhi men theo vệt nước cũ hôm qua. Đám bùn loãng hằn trên đá, dẫn dọc chân tường rồi rẽ vào con mương nhỏ — nước đọng xanh rêu. Con mương chạy dài, xuyên qua cánh cổng gỗ đóng kín. Mùi nước tù và cỏ mục.
Gian nhà phía sau lưng viện chính. Phía tây.
Tây viện.
Cánh cửa gỗ mun khóa kín. Ổ khóa đồng cũ mèm, nhưng mặt đất trước cửa — một vệt mòn nhẹ, dấu giày đi lại không lâu. Nàng đưa tay chạm ổ khóa. Sắt nguội. Khe cửa rộng một ngón tay, đủ để thấy khoảng tối bên trong.
Có thứ gì lấp lánh trong khe.
"Cô đang làm gì ở đây?"
Giọng lạnh.
Tuyết Nhi quay chậm.
Tần Dạ sau lưng nàng, cách chưa đầy hai bước. Áo đen. Cuộn giấy trên tay. Mắt hắn dừng trên bàn tay nàng vừa chạm ổ khóa — khóe môi gấp lại, các ngón tay siết nhẹ cuộn giấy.
"Tôi dạo chút sương sớm, sơ ý rẽ nhầm."
Mắt hắn lướt qua khe cửa, kiểm tra cánh cửa còn nguyên. Rồi trở lại mặt nàng.
"Có vài chỗ trong phủ này, chưa đến lúc em vào."
Tuyết Nhi gật, cúi đầu. Mắt không rời mặt hắn.
"Vâng... làm phiền vương gia."
Một bước lùi. Hắn chưa đi.
"Tối qua có thấy gì lạ không?"
Nàng khẽ chớp mắt: "Sương mù dày quá, cảnh vật chẳng thấy rõ."
"Phải không."
Hắn bỏ đi. Bước đầu tiên nặng — ngón tay siết cuộn giấy, những đường gân nổi trên mu bàn tay.
Nàng nhìn theo.
***
Tuyết Nhi đợi đến khi tiếng bước tắt hẳn. Nàng cúi xuống, nhặt thứ trong khe cửa.
Một mảnh lệnh bài bằng gỗ mun. Gãy một nửa.
Mặt trái còn sót hai chữ: "...lâm... sự..."
Nàng miết ngón cái lên mặt chữ. Cạnh gãy sắc lẹm — cắt bằng dao, không bẻ tay. Vết gãy không bám bụi, thớ gỗ còn xơ mới. Ai đó đã đặt nó vào khe cửa. Hôm nay. Hoặc tối qua.
Vậy là cánh cửa đã được mở trước khi nàng đến.
Mảnh gỗ vào tay áo. Phủi đất, nàng đứng dậy.
***
Khi nàng về đến phòng, một tỳ nữ đứng chờ sẵn ở cửa:
"Vương gia dặn: cô có thể tự do đi lại trong nội viện, nhưng không cần tới phía ngoài. Có gì cần, cứ sai bảo."
Tuyết Nhi gật, đóng cửa.
Nàng mở lòng bàn tay. Mảnh lệnh bài trên vải rằn ri. Những thớ gỗ mun bóng dầu — mặt cắt xơ mới, sắc lẹm. Đã có người cắt nó bằng dao, đặt vào đó, kẹp trong khe cửa tối qua.
Cố ý.
Bóng người lướt qua khung cửa sổ.
Nàng không ngẩng lên. Ngón tay vuốt mặt gỗ, đếm nhịp thở ngoài kia.