Chương 18: Mạng Nhện
Rừng.
Lục Trần bước. Một ngày từ lò ra, đi về hướng Bắc. Lưng không còn đau. Ngón trỏ phải — ấn lửa tro — âm ỉ, ổn định. Vô Vi Kinh chảy tự nhiên. Cơ thể hắn không đói, nhưng yếu.
Hắn uống nước từ suối. Dừng. Lắng nghe.
—
Rừng thưa thành rừng rậm. Bụi thấp thay bằng lau sậy cao hơn đầu. Lục Trần vạch lau — vết nứt trên cổ tay sau thí luyện — da non hồng, không đau. Tay trái cầm một cành gãy làm gậy, gạt cỏ dại.
Phía trước, lau rũ xuống thành đường hầm.
Hắn khom người bước — mắt liếc bụi chân. Dấu chân. Không phải người. Chân chim, ba ngón, móng sâu trong bùn. Không rộng — cỡ người lớn ngồi — nhưng mỗi bước cắm sâu, đất văng.
Cách đây chưa lâu.
—
Hắn chọn hướng tránh.
Lau không đều — khóm nào dẹp bên trái, khóm nào đổ bên phải. Con vật di chuyển không thẳng — lạng sang hướng đông. Hắn rẽ tây.
Bụi rậm. Gậy đập vào thân cây, kêu gỗ mục. Rừng im. Chim đã ngưng từ lúc hắn vào.
Một tiếng sột soạt — bên phải, sau lưng hắn ba trượng. Hắn đứng yên. Hơi thở không đổi. Xoay người từ từ.
Không gì.
Bụi đung đưa. Lai dai vẫy.
—
Hắn tiếp tục. Cơ thể tụ lực — không chạy, không đánh — sẵn sàng chuyển hướng nếu cần.
Sột soạt. Rõ hơn. Một tiếng động ướt. Xa hơn, phải năm trượng, bên trái. Di chuyển vòng quanh hắn.
Hắn dừng. Gậy đặt xuống. Cởi bọc vải — trống — bỏ xuống đất, rõ.
Câu trả lời đến nhanh. Mõm nhô khỏi bụi — dài, lông đen pha đỏ ở mũi. Mắt xanh nhạt. Cao ngang người hắn.
Thú cúi mõm xuống bọc vải. Ngửi. Phát ra tiếng khịt, rít. Nhìn hắn.
—
Lục Trần nhặt bọc vải lên. Từ từ. Bước lùi. Một bước.
Thú xòe cánh. Hai bên sườn — màng màu da. Rộng.
Lục Trần dừng.
— Ta đi qua. Không lấy gì của ngươi.
Thú không đuổi. Cánh thu vào. Lùi vào bụi. Hết.
Hắn đợi. Mười nhịp. Không tiếng động lạ. Hắn nâng bọc vải lên vai, tiếp tục đi. Gậy cầm tay, không gạt lau nữa. Đi thẳng.
Phía trước, qua khe lá, một vệt khói mỏng. Hắn tăng tốc.
Không chạy. Bước dài.
Thịt săn nướng — hắn hít mùi, không dừng. Đói hơn tưởng.
Bụng cồn lên. Vô Vi Kinh chảy nhanh hơn — dùng năng lượng trong xương. Có hạn.
Hắn đến mép quảng trường đất. Giữa — đống tro nguội, chưa lâu. Người. Ở đó. Đi rồi.
Dấu chân dẫn về phía bắc.
Hắn quỳ xuống, nhặt một mảnh xương thú bên đống tro. Cắn. Phần tủy còn — ngọt lạ. Ngón cái lau môi. Máu tủy dính cằm.
Hắn ngồi ăn. Không vội. Bên ngoài quảng trường, rìa rậm, một bướm đêm bay — sải lớn. Mùi khói tàn. Hắn đứng dậy.
Đi.