Chương 19: Lạnh Lò
Địa hình thay đổi sau dặm thứ ba.
Rêu nhường đá. Cây cao thưa. Loại thấp lùn, thân xoắn, vỏ nứt — như lửa quét qua.
Lục Trần bước qua thân cây đổ. Vỏ nứt, lộ lõi đen, vỡ dưới ngón chân. Hắn nhặt mảnh vỏ, bóp. Bụi — không phải than. Đá silicat nung chảy.
Phía bắc — hướng tất cả thân cây quay mặt.
Ấn lửa trên ngón trỏ — ấm hơn.
—
Dốc. Đá dưới chân — phiến thạch mica, vân sáng. Hắn quỳ, đặt tay lên mặt đá. Vết nứt chạy theo đường thẳng — ô vuông. Không tự nhiên. Có người cắt.
Hắn đứng dậy. Đi theo vết cắt.
Hai tảng đá dựng, cao ngang đầu. Một đường thẳng với tảng kia — cách hai trượng. Cổ ngữ trên mặt.
Rất gần.
—
Vách đá đột ngột xuất hiện. Cao ba trượng. Những tảng xếp chồng, khớp không vữa.
Giữa — đường chỉ sáng mờ. Cánh cửa.
Hắn đưa ngón trỏ chạm vào.
Ấn lửa gặp đường chỉ. Một vầng đỏ loang. Mạch trong vách sáng lần lượt. Cánh cửa mở — trượt, tách, không bản lề.
Bên trong — tối. Hắn đứng, đợi mắt quen.
—
Phòng. Lớn. Trần cao vút. Đá đen bóng — nung, đánh bóng. Không cửa sổ.
Giữa — lò rèn.
Gang xám đen. Bụi dày. Miệng lò rộng.
Hắn bước đến. Vô Vi Kinh rẽ sang tay phải. Ấn lửa cháy sáng — rực hơn bao giờ.
Hắn đặt tay lên thành lò. Bụi rơi, lộ gang xám pha đồng. Nhiệt từ ấn lửa truyền vào kim loại. Thành lò rung — khe khẽ.
Hắn nhấc tay. Vệt đỏ mờ trên gang — còn. Động đậy.
Lò không cháy.
—
Hắn nhìn quanh. Trên vách đông — chữ khắc.
*Lửa lò cháy không nhờ than. Không nhờ linh thạch. Không nhờ linh mạch. Nhờ người khởi hỏa.*
*Nếu ngươi có ấn, hãy thắp. Nếu chưa đủ — ở lại.*
Dòng cuối, nhỏ hơn:
*Đừng vội. Lò lạnh cần kiên nhẫn, không phải sức mạnh.*
Hắn gật. Ngồi xuống nền. Lưng dựa thành lò.
—
Vô Vi Kinh chảy chậm. Vòng xoáy quen dần — không còn xa lạ. Hắn thở chậm. Cơ thể hạ nhiệt. Tay thả lỏng.
Trong lặng — một luồng ấm + tĩnh lặng Từ lò. Nhưng lò không cháy.
Năm phút. Mười.
—
Bên ngoài, cách ba dặm.
Người thanh niên áo lam dừng bước. Giơ tay. Năm người phía sau dừng theo.
Hắn rút hồng bài — thẻ đỏ sẫm, vệt đen chạy dọc. Linh khí đổ vào. Mạch đen rẽ hướng, chỉ về vách núi phía bắc.
— Nó ở trong đó.
Hắn nhìn quanh.
— Lò rèn của Lam Phong. Hắn vào được rồi.
Một đệ tử sau lưng: — Cửa phá được không?
— Vài canh. Tối là xong.
Nắng ngả tây. Một canh. Hai.
— Lục Trần mở mắt.
Hắn không nghe. Nhưng địa mạch dưới nền thay đổi — một lực nén, nhẹ, đều. Truyền từ xa. Trận pháp.
Lò trước mặt — lạnh, im.
Hắn ngả đầu vào thành gang. Nhắm mắt.
Chờ.