Chương 26: Kim Thạch
Lục Trần bước vào hầm mỏ.
Trần thấp — hắn phải khom. Tường đá lộ mạch quặng đen — quặng sắt từ tính, hút nhẹ hỏa chiết trong tay. Càng sâu, từ tính càng mạnh. Không khí khô, nóng, nhưng hơi nóng không phải từ lửa — từ ma sát, từ kim loại tích nhiệt dưới lòng đất.
Hỏa chiết chuyển màu: từ xanh lam sang xám bạc.
Mùi kim loại trong không khí — đậm đến mức lưỡi hắn cảm thấy chát. Mỗi hơi thở đưa vào phổi một lớp bụi kim loại mịn.
Hành lang dẫn đến một vực.
Không phải vực sâu — vực ngang. Một khoảng trống lớn, rộng năm trượng, sàn và trần cách nhau chín trượng. Trên tường đối diện, một cánh cửa bằng kim loại đen — không phải sắt, không phải đồng — hợp kim không rõ nguồn gốc, phản chiếu ánh sáng hỏa chiết.
Giữa hắn và cánh cửa — không có gì.
Một cây cầu từng ở đây. Hỗ trợ đã gãy, rơi xuống dưới, hắn không thấy đáy.
—
Lục Trần ngồi xuống mép vực.
Hắn thả chân xuống, tay phải đặt trên đá. Bề mặt ấm, rung nhẹ — từ dưới sâu.
Hắn nhắm mắt.
Tri giác mới — từ dòng khí lạnh hồ nước — mở ra. Hắn thấy mạch dưới sàn, dọc tường. Trong vực, một mạng lưới mắc cài kim loại — và thứ gì đó di chuyển dưới đó, chậm, lớn.
Thú? Không. Một cơ cấu. Bánh răng và trục quay — một cơ quan khổng lồ ẩn dưới lớp tối.
Lam Phong từng xây dựng ở đây một hệ thống. Luồng khí từ lò rèn truyền xuống cấp năng lượng cho cơ quan này. Hỏa thí mở phong ấn thứ nhất, cơ quan hoạt động trở lại.
Cây cầu không rơi. Nó thu lại.
—
Lục Trần mở mắt.
Ở phía dưới, từ bóng tối, một tiếng kim loại vang lên — tiếng rít của sắt cọ sắt, rồi tiếng bánh răng bắt đầu quay. Hắn cảm nhận qua lòng bàn tay: sàn rung mạnh hơn.
Phía trước, từ vách vực, những tấm kim loại mỏng bắt đầu trồi ra. Xếp chồng lên nhau, mỗi tấm dày hai đốt ngón tay, nối bằng khớp — tạo thành một mặt cầu hẹp, chỉ đủ một người, không tay vịn.
Tấm đầu tiên vươn ra không trung một trượng. Dừng. Tấm thứ hai nối tiếp — xoay, khớp khóa, cố định.
Những tấm kim loại trồi ra như xương sống của rắn khổng lồ, từ từ vượt qua vực.
Hắn nhìn cây cầu kim loại. Nó mỏng, không lan can. Nhưng mặt cầu có chạm vân chống trượt. Lam Phong tính toán kỹ.
Lục Trần đứng dậy. Đặt một chân lên tấm kim loại đầu tiên.
Nó chịu được.
Hắn bước.
—
Bước thứ ba. Tấm kim loại rung nhẹ, như có người gõ từ dưới lên.
Bước thứ bảy. Tiếng rít trở lại — nhưng không phải từ cầu. Từ dưới vực.
Lục Trần không dừng. Hắn đi. Mắt nhìn thẳng vào cánh cửa đối diện. Bước chân đều, chậm, không vội.
Bước thứ mười một.
Một tiếng rít dài — như kim khâu xuyên da — vang lên từ phía dưới. Tiếng dao lê trên đá. Hoặc thứ gì đó đánh hơi thấy hắn.
Hắn cảm nhận luồng từ dòng xoắn trong đan điền — nó cảnh báo. Một luồng khí định mệnh lao lên từ vực.
Lục Trần nghiêng người. Một mũi kim loại — to bằng cánh tay, đen nhánh, đầu nhọn — phóng lên từ bóng tối, xẹt qua vai hắn, cắm vào trần đá.
Phía dưới, một cái gì đó chuyển động. Lớn.
Lục Trần không nhìn xuống. Hắn chạy.
—
Tấm kim loại cuối cùng kết thúc. Hắn nhảy lên bệ cửa, tay chạm cánh cửa — nó nặng, nhưng từ bản lề phát ra tiếng kêu.
Phía sau, dưới vực, một con quái vật kim loại trồi lên khỏi bóng tối. Mười hai chân — mỗi chân như lưỡi hái — cắm vào vách đá, kéo thân mình lên. Thân không có mắt, không có miệng. Một khối hợp kim lớn, bề mặt lấp lánh tia xám dưới ánh hỏa chiết.
Nó đuổi theo hắn.
Lục Trần ghì vai đẩy cửa.
Mở.
—
Phòng kim loại.
Tường, sàn, trần — tất cả bằng một chất bạc xám, không hoen gỉ, không trầy. Ánh sáng từ những viên quặng nhỏ gắn trên trần tỏa ra ánh bạc xanh.
Giữa phòng, một cột đá. Trên cột, một khối vuông bằng kim loại đen, không khắc chữ, không phù văn. Đặt trên đỉnh cột như một con dấu.
Bên dưới khối vuông, một bát đá. Trong bát, cát vàng — cát mịn, sạch, như cát đãi qua nước.
Con vật kim loại đã dừng ở ngưỡng cửa. Nó không vào. Nó cúi xuống, mười hai chân co lại, thân hình giảm — từ hai trượng xuống còn một. Nằm trước cửa. Như canh gác.
Lục Trần thở.
—
Hắn bước đến cột đá.
Trên mặt bát cát, một chữ duy nhất khắc ở đáy: *Giã.*
Giã — nghiền, đập, phá.
Lục Trần nhìn khối vuông. Một khối kim loại đen, mỗi mặt phẳng đến mức phản chiếu khuôn mặt hắn. Không méo. Nhìn vào thấy rõ từng đường mệt mỏi trên mặt.
Hắn chạm vào.
Lạnh. Không phải lạnh của kim loại thường — lạnh của vật đã không thấy mặt trời nghìn năm. Nó hút hơi ấm từ đầu ngón tay hắn.
Dòng xoắn trong đan điền phản ứng. Luồng lạnh từ hồ chảy ra tay, luồng nóng từ lò rèn chảy xuống đan điền. Ấn ký lửa trên tay phải nóng lên.
Khối vuông không thay đổi.
Nhưng từ trong kim loại, một giọng nói — giọng thứ nhất, giọng già, khàn — vang lên, như nói từ bên trong cột đá.
— Kim phong ấn. Không lừa được. Không đốt được. Chỉ được mở bằng tay không.
Lục Trần rút tay khỏi khối vuông.
— Nghiền nó?
— Không. Giã là từ sau. Bắt đầu bằng việc tháo.
Im lặng.
— Ngươi nghĩ Lam Phong xây ba phong ấn để làm gì? Để dạy ngươi. Hỏa ấn dạy ngươi hy sinh lối về. Kim ấn dạy ngươi ngược — tháo không phải phá.
Lục Trần nhìn khối vuông. Không rãnh, không khe, không bản lề. Một khối đặc.
— Tháo bằng cách nào?
— Có cách. Nhưng ngươi phải đến nó bằng tay trần. Phải chạm để hiểu. Mỗi lần ngươi cố phá, nó siết chặt hơn. Thả ra, nó nới.
Lục Trần quỳ xuống bên bát cát. Hai tay chạm vào cát vàng. Nó mịn, khô, ấm.
Trong cát, hắn thấy những mảnh nhỏ — nhỏ hạt cát nhưng không phải cát — vụn kim loại. Cát đã được dùng để nghiền thứ gì đó. Rất nhiều thứ. Đến mức kim loại pha vào cát, không còn tách được.
Giã.
—
Hắn đứng dậy. Hai tay đặt lên khối vuông.
Lạnh, sâu, trơ.
Hắn không đẩy. Không kéo. Tay để nguyên trên mặt khối, không dùng lực.
Thở.
Vô Vi Kinh chảy. Dòng xoắn quay. Hắn không điều khiển, không ép. Chỉ đặt tay và thở.
Dưới lòng bàn tay, hắn cảm thấy một rung động — cực nhỏ, như mạch máu dưới da. Không phải sinh vật. Một dao động trong cấu trúc tinh thể của kim loại.
Nó có một tần số. Nó dao động.
Lục Trần thở đúng nhịp — không cố gắng hòa nhịp, nhưng thả cho hơi thở tự tìm điểm giao. Một, hai, ba — hơi thở hắn chậm dần.
Rung động dưới tay hắn thay đổi. Chậm lại. Đồng bộ hơn.
Một góc của khối vuông nứt. Không nứt như gãy — nứt như mở. Một đường vân dọc xuất hiện, tiếp theo là đường ngang. Khối vuông không vỡ, không tan. Nó mở ra như một khối ghép.
Từng lớp. Từng tấm. Kim loại đen tách ra, chồng lên nhau, để lộ lõi.
Trong lõi, một mảnh xương.
Xương ngón tay — đốt cuối của ngón trỏ, trắng, không mục, như vừa được cắt ra sáng nay. Đặt trên một miếng vải đen.
Khối vuông kim loại đã mở hoàn toàn. Chín tấm xếp chồng bên cạnh khối đá — không rơi, không đổ.
Lục Trần nhìn mảnh xương.
Giọng thứ nhất nói tiếp, giọng trầm hơn — như mệt mỏi hơn:
— Ngươi đã thấy một mảnh của Lam Phong. Còn bảy mảnh. Hỏa mạch. Kim cốt. Thổ nhục. Thủy huyết. Phong thần. Lôi ý. Vân căn. Thiên tâm.
Lục Trần siết tay.
— Lam Phong phân thân thành tám mảnh?
— Phân thân. Từ bỏ. Ông ta không chết. Ông ta tháo mình ra. Mỗi mảnh giữ một bí mật. Hỏa trong lò, Kim trong xương — những thứ ngươi thấy chỉ là phong ấn của các mảnh.
— Để làm gì?
— Để ai đó tìm ra một mảnh, thấy không thể hợp nhất, phải đi tìm mảnh khác. Để kẻ kế thừa phải hiểu toàn bộ, không chỉ một mặt. Để Trần Tùng — nếu hắn vào được — không thể lấy.
Lục Trần cầm mảnh xương lên.
Nó nhẹ. Không đau. Nhưng trong lòng bàn tay, nó ấm dần — hòa vào ấn ký lửa, hòa vào dòng xoắn. Mảnh xương không nhập vào cơ thể. Nó nằm giữa lòng bàn tay, như một vật riêng.
— Khi có đủ, nó sẽ nói với ngươi.
—
Trên tường phòng, một cánh cửa mới mở ra. Trên đó, một chữ riêng — *Thổ.*
Phong ấn thứ ba.
Đường xuống dốc hơn. Đá sét, đá vôi, đất nung. Không khí nặng hơn. Hơi nước, và mùi rễ cây.
Lục Trần bước ra khỏi phòng kim loại, nắm mảnh xương trong tay. Phía sau, con vật kim loại không còn nằm trước cửa. Nó đã tan vào tường, đồng hóa với kim loại xám, trở thành một phần của kiến trúc.
Hai phong ấn. Hai mảnh.
Trong lòng hắn, một điều chắc chắn: Lam Phong không chỉ xây đường hầm để giấu thứ gì. Ông ta xây để dạy. Mỗi phong ấn là một bài học. Và càng sâu, càng gần payoff cuối cùng.
Lục Trần dừng một chút. Hắn không đói, không khát — dòng xoắn cung cấp cho cơ thể thứ thay thế cả hai. Nhưng tinh thần mệt. Một sự mệt dưới đáy ý thức — như vừa đọc một cuốn sách dày không ngừng nghỉ.
Hắn thở một hơi dài.
— Nghỉ.
Hắn ngồi xuống sàn, dựa vào tường đá, tay vẫn cầm mảnh xương.
Nhắm mắt.
Ba dòng chảy trong cơ thể — lạnh hồ nước, nóng lò rèn, trung hòa từ mảnh xương — hòa vào nhau không ép buộc. Dòng xoắn thích nghi. Từ hai sợi trở thành ba, từ vòng xoắn đôi trở thành — một đường tròn mới, bao quanh đan điền, chảy chậm, không va chạm.
Cơ thể thả lỏng.
Trong bóng tối dưới lòng đất, cách xa mặt trời, Lục Trần lim dim giữa hai thế giới. Giữa quá khứ của Lam Phong và hiện tại của hắn.
Giữa một mảnh xương không thuộc về mình.
Và phong ấn thứ ba đang chờ.