Chương 29: Trận Cơ
Sáng. Sương còn trên mặt cỏ.
A Căn đã dọn lều, buộc gọn, đeo lưng. Hắn đưa Lục Trần một bọc vải — bánh khô, nước, một con dao ngắn.
— Cầm. Ngươi không mang đồ.
Lục Trần nhận. Không cảm ơn. A Căn không đợi.
Họ đi về hướng đông bắc. Lau cao. Đất khô. Mỗi bước — vết nứt dưới chân — đất nứt vì kiệt nước, không phải vì nắng. Ở đâu đó dưới lòng đất, Tùng đang hút tất cả.
—
Nửa canh.
A Căn dừng trước một gò đất - không phải gò tự nhiên. Một phế tích bị chôn - vùi một nửa, chỉ còn một góc tường đá nhô ra khỏi mặt đất. Trên đó, dây leo chết, khô.
— Dưới gò — hắn nói — hắc bàn trận cơ.
Lục Trần quỳ xuống. Đặt tay lên mặt đất.
Dòng xoắn trong đan điền quay nhanh — cảnh báo. Dưới đất, một lớp linh khí bị nén — không chảy, không hòa — bị giữ lại bởi một lực xoáy ngược. Một cái phễu linh khí dẫn xuống dưới gò.
Hắn thấy rõ: một điểm trung tâm, nơi linh khí tập trung rồi biến mất. Như bị nuốt.
— Hắn rút linh khí từ đây?
— Không chỉ từ đây. Từ cả vùng. Mười dặm linh mạch hội tụ về một điểm duy nhất — chỗ hắn đứng.
—
Lục Trần đào.
Tay không. Móng tay cào đất khô. A Căn không giúp — không xẻng, không cuốc. Nhưng hắn đào bằng kỹ thuật tri giác mới: nhìn mạch đất, bới đúng chỗ hổng.
Một tầng đất mỏng sụp. Lộ ra một hốc được lót đá.
Trong hốc, một cái đĩa đen.
Đường kính một gang tay. Đen tuyền, không phản chiếu ánh sáng. Trên mặt, chín chấm đỏ — nhỏ như đầu kim — sắp xếp theo hình cửu cung. Mỗi chấm đỏ phát ra một rung động — năng lượng từ phía dưới lòng đất.
Bên cạnh đĩa, một mảnh giấy cuộn — viết tay, mực đỏ, chữ xiêu vẹo:
*Dùng Chờ thạch đặt lên trung cung. Xoay ngược giờ Mùi. Giữ ba hơi thở.*
A Căn đọc qua vai Lục Trần, lắc đầu — không phải bảo hắn đừng làm, mà bảo hắn cẩn thận.
— Chờ thạch của Lam Phong được tôi bằng linh mạch gốc. Nó có thể phá bất kỳ trận nào dùng linh mạch của chính vùng đó. Tùng không ngờ ngươi có nó. Hắn nghĩ nó ở trong tay một người đã chết.
Lục Trần lấy Chờ thạch trong túi. Nó ấm — ấm hơn mọi khi. Như nhận ra đĩa đen.
Hắn đặt Chờ thạch lên trung tâm đĩa.
—
Không có gì xảy ra trong một giây.
Rồi chín chấm đỏ trên đĩa tắt cùng lúc. Một làn sóng — vô hình, nhưng Lục Trần cảm nhận được từ dòng xoắn — lan ra từ đĩa, xuyên qua đất, qua đá, qua linh mạch. Một chấn động truyền đi trong mười dặm.
Từ xa, họ nghe một tiếng nổ — nhỏ, xa, như thứ gì đó vỡ dưới lòng đất.
A Căn thở ra.
— Trận hắc bàn của Tùng vừa gãy một trận cơ. Hắn biết.
Lục Trần gỡ Chờ thạch khỏi đĩa. Đĩa đen — không còn đen nữa — chuyển thành xám trắng, mất linh tính. Hắn bỏ vào túi. Có thể dùng sau.
—
— Hắn sẽ tới đây. Tùng không ở xa — A Căn nói. Nếu hắn biết vị trí trận cơ bị phá, hắn đến trong hai canh giờ.
Lục Trần đứng dậy. Lau tay vào quần.
— Hắn tới. Ta đợi.
A Căn nhìn Lục Trần. Một cái nhìn dài — đánh giá, kết luận.
— Ngươi chắc? Hắn là Kết Đan.
— Biết.
— Ngươi chỉ Luyện Khí tầng sáu.
— Biết.
A Căn im.
— Ta sẽ chỉ ngươi một chỗ — nơi trận cơ thứ hai. Chôn ở làng Hoàng. Nếu ngươi phá cả hai, hắn mất toàn bộ phạm vi phong tỏa, phải ra mặt.
Lục Trần gật.
— Đi.
—
A Căn không đi về làng Hoàng. Hắn vòng — đường vòng, men theo bìa đồng lau, tránh vùng đất trống.
Họ đến làng từ phía tây, nơi không có cổng, chỉ có tường đá sụp.
Làng Hoàng trong sương sớm. Xám, tĩnh, chết. Gốc bồ đề đổ — nơi Hoàng chết — còn nguyên. Bùa vàng trên vách phai mờ.
A Căn đưa Lục Trần ra sau nhà đá. Không phải giếng. Một cây khế già — khô, không lá, cành khẳng khiu như xương. Dưới gốc, đất mới xới.
— Đây. Nhưng phải chờ tối. Trận cơ này bảo vệ bằng huyết phù — ban ngày không tránh được.
Lục Trần nhìn đất mới. Mùi đất — mùi máu cũ pha mùi rễ thối. Hắn không cần chạm để biết.
— Được.
A Căn nhìn về phía mặt trời — sắp đứng bóng.
— Một canh nữa vào tối. Ta đi kiếm củi, nhóm lửa. Đói không?
Lục Trần lắc đầu.
A Căn đi. Dáng quen dần với đồng xám.
—
Lục Trần ngồi dưới gốc bồ đề đổ.
Gió thổi qua cành khô. Không có tiếng chim. Trong tay, mảnh xương Lam Phong ấm. Bên cạnh, mảnh da, Chờ thạch, đĩa xám.
Hắn nhắm mắt. Dòng xoắn quay.
Ba phong ấn đã mở. Một trận cơ đã phá. Một kẻ thù sắp tìm ra hắn.
Và một thứ nữa — trong bóng tối giữa các phong ấn — một hình bóng hắn chưa thấy rõ. Lam Phong? Hay thứ gì khác?
Hắn để mọi thứ trôi qua tri giác mới.
Giữa làng chết, giữa sương chiều, giữa những lá bùa không còn linh lực, Lục Trần ngồi im. Đợi tối. Đợi trận cơ. Đợi Tùng.
H02 sắp đến hồi kết.