Chương 30: Tùng
Hoàng hôn. Làng chết.
Lục Trần ngồi dưới gốc bồ đề. Phía đông — tiếng bước chân. Một người. Bước đều, không vội.
Hắn mở mắt.
Trần Tùng dừng ở đầu làng. Áo trắng. Mặt không cảm xúc. Tay phải cầm một đoạn xương dài — xương đùi người. Trên đó khắc phù văn, mờ, dính đất.
— Ba phong ấn — Tùng nói. Giọng đều. — Ngươi mở hết.
Không phải hỏi.
Lục Trần đứng dậy. Mảnh xương Lam Phong trong tay ấm, run nhẹ. Chờ thạch trong túi quay chậm.
— Đoán giỏi.
— Không cần đoán. Ta cảm được mạch khí từ dưới lòng đất. Đứt ở đây.
Tùng bước gần hơn. Năm bước. Bốn. Tay hắn siết đoạn xương — phù văn sáng lên.
—
— Ngươi biết Lam Phong?
Tùng dừng lại. Mắt hắn tối đi.
— Lam Phong là người cuối cùng làm việc đó.
— Việc gì?
— Phong ấn Phản Tu Thể chân chính.
Lục Trần không nói. Tay trái hắn rờ lên vai — huyết ấn nóng. Tùng nhìn cử chỉ đó.
— Ngươi nghĩ ta đuổi ngươi vì Thanh Vân? Vì phần thưởng?
Tùng cười. Một bên khóe miệng.
— Ta đào xương dưới phế tích trước khi ngươi đặt chân lên Thanh Vân. Hai mươi năm. Bốn mùa. Mỗi tầng — một cái xương. Mỗi xương — một mảnh ký ức của kẻ đã từng là Phản Tu Thể trước ngươi.
Hắn giơ đoạn xương lên.
— Ta biết ngươi là gì từ ngày ngươi nhập môn. Ta chỉ chờ ngươi đủ mạnh để đoạt.
—
Gió ngừng.
Bụi trên mặt đất đông cứng — không phải vì lạnh. Tùng nhả một luồng khí xám từ miệng, bao quanh cánh tay. Xương trong tay hắn nứt — không vỡ — biến hình, xoắn dài thành một lưỡi dao trắng, xương cốt.
— Không phải tại hai mươi năm. — Tùng bước tiếp. — Mà là ta chọn kiếp này. Ta chọn Tùng, chọn Thanh Vân, chọn làm kẻ cơ bản nhất — để đến ngày đứng trước một Phản Tu Thể khác.
Lưỡi xương chỉ vào Lục Trần.
— Ta muốn thể xác ngươi.
—
Lục Trần đứng im.
Mảnh xương Lam Phong trong tay — nứt. Ba vết. Từ bên trong, một giọt đen chảy ra, thấm vào lòng bàn tay hắn.
Tri giác mới mở rộng.
Hắn thấy Tùng: không phải người. Một lõi tối, rỗng, trong lồng ngực. Như một cái kén — đã chờ hai mươi năm để ai đó mở giùm. Mà Phản Tu Thể — bất kỳ ai — là chìa khóa.
Mọi thứ đổ về.
Hành lang dưới phế tích. Cảnh cáo của Tàn Hồn. Tùng xuất hiện lại. Lâm sư huynh nói Tùng đào xương. Lô Hộ nói về kẻ chờ dưới tất cả.
Hắn không phải mục tiêu.
Hắn là công cụ để Tùng thoát khỏi cái kén của chính mình.
—
Lục Trần thở ra.
— Vậy đừng đợi nữa.
Tùng lao tới.
Tốc độ nhanh hơn bất kỳ đệ tử Thanh Vân nào hắn từng thấy. Hơn cả Lâm. Hơn cả ảo ảnh trong hầm.
Lưỡi xương cắt ngang — Lục Trần lùi. Không né. Mũi dao lướt trán hắn, cứa một đường mỏng. Máu chảy xuống lông mày. Không đau. Một mùi — xương, đất — ẩm, cổ.
— Né yếu.
Tùng nói, không dừng. Tay xoay lưỡi, đâm ngang, chém xuống.
Lục Trần đưa tay trái lên.
Không giống động tác phòng thủ. Lòng bàn tay hắn — nơi Ấn lửa — đỏ rực. Hắn không dùng Ấn, không tụ lực. Chỉ đưa tay lên như ngăn nắng.
Lưỡi xương chạm lòng bàn tay. Nhiệt.
Một tiếng xèo. Hơi nước. Xương không cháy, không nứt. Nhưng Tùng khựng lại. Mắt hắn mở to.
— Ngươi dùng lửa Lam Phong?
Lục Trần nhìn xuống tay mình. Lằn đỏ chạy dài từ lòng bàn tay lên cổ tay — không phải vết bỏng. Mạch lửa từ ba phong ấn hòa vào dòng xoắn Vô Vi Kinh.
Hắn không trả lời. Hắn đẩy. Chỉ một chuyển động nhẹ từ lòng bàn tay — Tùng lùi ba bước, lưỡi xương khấp khểnh, không đứt.
—
Khoảng cách được lập lại. Mười bước.
Lục Trần biết: hắn thua trong giao đấm. Tùng hơn — tốc độ, sức mạnh, kinh nghiệm. Hắn có ba phong ấn, một tri giác và một lửa vừa thức tỉnh. Không đủ.
Nhưng Tùng cũng biết điều đó.
Vẫn giữ khoảng cách.
— Ngươi yếu — Tùng nói. — Nhưng ngươi có thứ ta không.
Lục Trần im lặng.
— Một thể xác sống. Ta có một cơ thể mượn với hai mươi năm tôi luyện — và một cái kén trong lồng ngực đã mở trước khi ta muốn. Ngươi có một thể xác thực sự, chưa đầy sáu tháng từ tạp dịch đến tiên thiên.
Tùng nhìn hắn. Không nhìn — xuyên qua.
— Ta không thể giết ngươi. Giết ngươi — cơ thể này không thể thay xác.
Lục Trần hiểu.
Cuộc chiến không phải ai thắng. Mà ai giữ được mạng đủ lâu.
—
Đêm xuống.
Trên mặt đất, bóng dài đổ về phía đông.
Tùng ngồi ở đầu làng, đoạn xương đã tái tạo, màu trắng hơn trước, cắm xuống đất. Hắn không nhìn Lục Trần — canh.
Lục Trần dưới gốc bồ đề đổ. Mảnh xương Lam Phong còn một nửa. Giọt đen đã tan vào dòng xoắn. Huyết ấn trên vai đau âm ỉ — một năm. Hắn còn một năm để sống như thể mình sẽ sống mãi.
Hắn mở túi. Ba mảnh: Chờ thạch, đĩa xám, nửa xương Lam Phong.
Chờ thạch quay — không sang một hướng nào cụ thể. Xoay vòng, không mục đích. Như nó không biết.
Hắn nhìn lên bầu trời. Sao Siri đã lên — cao, trắng, một mình giữa tối.
Phía đông bắc — nơi Tùng hút linh khí suốt hai mươi năm. Dưới đó, thứ gì đó đã đợi từ trước Lam Phong.
Lục Trần nhắm mắt. Thở. Vô Vi Kinh chảy.
Hắn sẽ không giết Tùng đêm nay.
Hắn sẽ đợi.