Chương 33: Lạc
Lục Trần rơi.
Ba trượng. Chân chạm cát ẩm. Miệng giếng thu nhỏ thành ô sáng — rồi tắt khi bóng người khuất.
Hắn chạy ngay.
Đường hầm nghiêng. Trần thấp. Mảnh Thủy vừa đến trong người rung — không chỉ rung. Nó kéo. Một lực vô hình kéo dòng xoắn lệch về phía trước, như sợi chỉ căng ra chỉ đường.
Phía sau — tiếng giẫm đất. Cứng. Ba chân — chỉ một người — nhưng mỗi bước nặng gấp đôi người thường.
Kèn xương không còn kêu. Trong hầm, im lặng — im lặng của thợ săn.
—
Hầm kết thúc. Phòng tròn. Cột đá. Bảy hốc.
Lục Trần chạy vòng qua cột. Hốc thứ nhất, thứ hai, thứ ba — rỗng. Hốc thứ tư — còn một ký tự: *Còn bốn*.
Hắn chạm vào. Một hình ảnh — người áo đen, tay đặt mảnh xương sườn vào hốc, vai rách, máu nhỏ giọt xuống ký tự.
Ảnh vỡ.
Phía sau — bước chân đã ở ngay đầu phòng.
Lục Trần không nấp. Hắn lùi vào sau cột, tay phải cầm nửa xương Lam Phong. Sẵn sàng để bỏ vào hốc — nhưng hốc nào?
Hốc thứ nhất — ngang vai. Hốc thứ bảy — sát đất.
Mảnh xương trong tay nóng lên — như biết.
Hốc thứ bảy.
—
Hắn không kịp.
Bước chân dừng trước cột. Im lặng khoảng hai nhịp thở. Rồi giọng nói — khàn, già — vọng ra:
— Ngươi nghĩ giấu sau cột là thoát?
Lục Trần không trả lời. Hắn thả nửa mảnh xương xuống túi, tay trái chạm vào hốc thứ bảy — rỗng. Chỉ bụi.
Giọng nói tiếp, đều, không gấp:
— Bảy hốc. Ngươi đến sau. Không còn gì cho ngươi.
— Thì sao?
Lục Trần bước ra từ sau cột.
Trước mặt — một người. Cao. Áo đỏ sẫm. Tay cầm một đoạn kèn xương — không thổi, cầm như binh khí.
— Thì ta lấy ngươi thế chỗ.
Hắn giơ kèn lên. Một đường khí mờ bắn ra từ ống kèn — mảnh như tơ, nhanh như chớp — quấn quanh cổ tay Lục Trần.
Siết.
—
Lục Trần cảm nhận khí bị khóa. Ba dòng Hỏa, Kim, Thổ trong người chậm lại — như máu gặp lạnh. Chỉ còn mảnh Thủy mới đến chạy tự do — nhưng nó không có sức để kéo ba dòng kia.
Hắn quỳ một gối. Tay trái chống đất.
Người áo đỏ cất giọng — vẫn khàn, nhưng có chút ngạc nhiên:
— Ba ấn. Ngươi mở ba phong ấn. Trong ba ngày.
— Bốn.
Lục Trần ngẩng lên. Dòng xoắn trong người — không tìm đường thoát. Nó xoay. Tại chỗ, không đi đâu — xoay nhanh hơn, tạo thành một lốc xoáy. Mảnh Thủy mới đến bị cuốn vào giữa, ép giữa ba mảnh kia — đau, như xương vỡ — nhưng không đứt.
Sợi khí trên cổ tay hắn — rung.
Một đường nứt trên kèn xương.
Người áo đỏ nheo mắt — một tích tắc. Đủ để Lục Trần giật tay. Sợi khí đứt.
—
Hắn đứng dậy. Cổ tay — vết bỏng trắng, sâu, như bị dây thừng ma sát đến cháy da. Nhưng không chảy máu — mảnh Thổ trong người đã làm đông máu trước khi nó kịp chảy.
— Hộ pháp Thanh Vân — Lục Trần nói — mỗi người giữ một đoạn kèn xương.
Người áo đỏ không phủ nhận.
— Ngươi biết nhiều cho một kẻ sắp chết.
— Ta biết nhiều hơn ngươi nghĩ.
Lục Trần lùi. Một bước. Hai. Đúng hướng sau cột — nơi có lỗ hổng trong vách.
— Ngươi biết Trần Tùng đào xương Lam Phong dưới phế tích hai mươi năm?
Người áo đỏ dừng.
— Và hắn đưa cho các ngươi một nửa. Giữ lại một nửa. Để kéo các ngươi xuống đây.
—
Im lặng. Kéo dài.
— Ta biết — người áo đỏ nói. — Nhưng ta không quan tâm.
Hắn giơ kèn lên miệng. Thổi.
Một âm thanh — không phải tiếng kèn — một tiếng rít cao, xuyên màng nhĩ. Lục Trần lùi thêm hai bước, tay bịt tai — vô ích. Âm thanh vào thẳng đầu, vào dòng xoắn, làm ba mảnh rối loạn.
Hắn quỳ xuống. Máu mũi.
— Hắn kéo ta xuống — người áo đỏ nói, giọng vẫn đều giữa tiếng kèn — nhưng hắn không cản ta giết ngươi trước.
Lục Trần nhìn xuống tay. Máu mũi nhỏ giọt trên nền đá.
Hắn cười.
Không phải cười mỉa. Một tiếng cười nhẹ, gần như mệt mỏi.
— Vậy hắn cũng lừa ngươi.
—
Kèn ngừng.
Tiếng rít tắt. Trong phòng tròn — chỉ còn giọt máu rơi trên đá.
— Gì?
— Tùng — Lục Trần đứng dậy, lau mũi bằng mu tay — không bảo ngươi rằng dưới lò trung tâm, có thứ giết Phản Tu Thể nhanh hơn bất kỳ hộ pháp nào.
Hắn nhìn thẳng vào người áo đỏ.
— Ngươi xuống theo ta — chết trước ta.
—
Người áo đỏ nhìn hắn. Nheo mắt.
— Lừa ta.
Lục Trần không trả lời. Hắn xoay người, lách qua lỗ hổng sau cột. Khe hẹp. Tối.
Phía sau — không tiếng bước chân đuổi theo.
Người áo đỏ không dám xuống.
—
Khe tối. Hành lang vòng xuống. Trăm bước. Hai trăm.
Cuối cùng — cửa xương.
Nhiều mảnh ghép. Xương người, xương thú. Đất sét nung.
Trên cửa — một chữ: *Cuối*.
Lục Trần đẩy. Cửa mở.
Luồng khí nóng phả vào mặt — nóng đến khô mắt. Hắn nheo mắt nhìn vào trong.
Lò trung tâm.
Không gian lớn đến mức không thấy trần. Giữa phòng — lửa đen. Cháy từ hư vô, không nhiên liệu, lớn bằng thân người, đứng thẳng, không lay.
Nóng từ xa. Lạnh khi gần.
Lục Trần đứng ở ngưỡng cửa, tay vẫn lau máu mũi.
Phía trước — lửa đen. Phía sau — hộ pháp không dám theo. Dưới chân — thang đá dẫn xuống, nơi một thứ gì đó đập chậm trong lòng đất.
Hắn bước vào.