Chương 32: Lưỡi Dao
Vòng tròn thu nhỏ.
Người áo lam giơ đĩa đen. Nó không chiếu sáng xuống đất nữa — xoay ngang, hướng thẳng vào Lục Trần.
Một tia sáng tím phóng ra.
Không phải đòn năng lượng. Một tia sáng mảnh như kim — xuyên qua vai áo hắn, cắm vào tường sau lưng. Đá vụn bắn. Tường nứt hình mạng nhện.
Lục Trần không nhìn vết bỏng. Hắn lăn. Tia thứ hai cắm vào chỗ đất vừa có đầu gối.
Tùng đứng yên. Xương trong tay xoay chậm. Hắn xem.
—
— Học vị Đan Hà bao nhiêu năm? — Lục Trần hỏi, vừa tránh tia thứ ba.
Người áo lam không trả lời. Đĩa đen xoay nhanh hơn — từng ký tự trên mặt sáng lên, cháy thành ánh sáng trắng.
— Bảy. — Hắn nói cuối cùng.
— Bảy năm học một đĩa?
— Bảy năm luyện Phản Tu Thể. Đĩa chỉ là dụng cụ.
Lục Trần đứng dậy. Lùi vào vách lều lụp xụp. Ánh tím từ đĩa không rọi vào đó — góc chết.
— Ngươi luyện từ Lam Phong?
— Từ những gì Lam Phong để lại.
—
Im lặng.
Tùng cất tiếng cười. Lạnh.
— Hắn nói dối. Lam Phong không để lại gì cho Đan Hà.
Người áo lam quay đĩa về phía Tùng. Tùng không né.
— Lam Phong không để lại — hắn tiếp — vì Lam Phong bị Đan Hà xẻ ra. Không phải sau khi chết. Một trăm năm trước, Đan Hà bắt Lam Phong về, mổ sống, ghi lại từng đường linh mạch. Cái đĩa đó là từng đó.
Người áo lam không nói. Mắt hắn tối lại.
—
Tùng quay sang Lục Trần.
— Hắn không biết. Hắn chỉ là đệ tử giỏi, cầm đồ, làm theo lệnh. Lam Phong với hắn — chỉ là một cái tên trên báo cáo.
Lục Trần nhìn người áo lam. Mắt hắn ta — không biết.
— Ngươi nói đúng.
Người áo lam cất đĩa.
— Ta không biết.
Hắn rút từ tay áo một tờ bùa — giấy vàng, viết đỏ. Dán lên trán, như lần đầu. Bùa cháy. Nhưng lần này, sau khi cháy, không phải vân đen xẻ dọc mặt. Vân đen chảy xuống cổ, vào vai.
— Nhưng ta biết một thứ.
Hắn giơ tay. Trận pháp đỏ quanh làng sáng lên — không phải phong tỏa. Một trận khác. Dưới chân ba người, đất nứt ra một vòng tròn.
— Lam Phong chết dưới tay Đan Hà đúng một trăm năm. Và hắn để lại thứ duy nhất không ai lấy được — mảnh xương thứ bảy.
Hắn chỉ vào Lục Trần.
— Trong ngươi.
—
Lục Trần không chạy. Hắn đã biết.
Tùng bước lên một bước. Không phải về phía Lục Trần — về phía người áo lam.
— Vậy ngươi cần hắn sống.
Người áo lam gật.
Tùng cười lần thứ ba trong đêm.
— Tốt. Vậy ta không giết hắn trước mặt ngươi.
Hắn quay sang Lục Trần.
— Nhưng ta lấy ngươi khi hắn không nhìn.
—
Kèn xương vang lên ở phía đông. Gần hơn lần trước. Nửa dặm.
Lục Trần nhìn quanh. Lều lụp xụp. Làng chết. Giếng cạn. Ba người — hai muốn hắn nguyên vẹn, một muốn hắn sống để mổ sau.
Tất cả đều muốn thứ bên trong hắn.
Hắn nhìn xuống tay. Mảnh xương Lam Phong — còn nửa — ấm dần. Dưới đất, mạch khí từ lò trung tâm chảy chậm. Như nó đã chảy từ trước khi hắn sinh ra.
Lục Trần ngẩng lên.
— Vậy đừng đợi.
Hắn lùi. Hai bước. Đúng hướng giếng.