Chương 34: Lò Trung Tâm
Lục Trần xuống thang đá.
Không đếm bậc. Hơi nóng tăng dần — mỗi bước thấp hơn, một luồng nhiệt đập vào mặt. Không phải lửa. Hơi nước. Nước sôi dưới lòng đất.
Cuối thang — bệ tròn. Bia đen.
Bia cao ngang ngực, mặt bóng không phản chiếu. Bảy dấu tay trên mặt — một số in sâu, một số nông. Dấu lớn nhất — ở giữa, rõ nhất. Dấu nhỏ — cuối bên trái, mờ, như người ấn không đủ sức.
Lục Trần quỳ cách bia một bước. Tay đưa ra — nhưng không chạm ngay.
Hắn ngồi. Thở. Mảnh Thủy trong dòng xoắn lặng — không rung, không kéo. Chờ.
—
Hắn đặt tay lên dấu lớn nhất.
Vừa khít. Như thể bia đã chờ — cảm giác khi da chạm đá: không lạnh, không nóng. Một nhiệt độ không xác định, giữa người và đá, không bên nào truyền cho bên nào.
Một giây. Hai. Không gì xảy ra.
Lục Trần định rút tay.
Giọt đen.
Một giọt — nhỏ bằng hạt mè — nhỏ ra từ mặt bia, nơi dấu tay hắn đặt. Không từ trên chảy xuống. Từ trong đá thấm ra — đặc hơn nước, chậm hơn nước. Nó chảy xuống mu bàn tay hắn, lọt giữa các đốt ngón.
Khi chạm da, nó không dừng. Nó chảy qua — như qua vải thưa — vào mạch, vào dòng xoắn.
Đau.
Không đau như cháy. Đau như có thứ gì đó lạnh, không phải của mình, lọt vào giữa Hỏa, Kim, Thổ — và xoay. Xoay đúng chỗ ba dòng kia gặp nhau. Làm chúng ngừng.
Lục Trần cắn răng. Cánh tay hắn — dưới lớp áo — nổi gân xanh.
—
Trong túi hắn, nửa mảnh xương Lam Phong nóng lên.
Không nóng dần. Một lần — nóng đến bỏng — qua vải, rát đùi. Hắn không kịp lấy ra. Mảnh xương cháy. Tro.
Khi hắn rút tay khỏi bia — tay run — mở túi, chỉ thấy bụi trắng.
Giọt đen đã lấy nó.
—
Bia sáng. Một vòng tròn mờ trên mặt bia, không ký tự, không màu — chỉ sáng hơn xung quanh. Rồi tắt.
Lục Trần ngồi đấy, thở dốc.
Mảnh Thủy trong người — không còn chảy riêng. Nó là một phần của vòng xoáy, nằm giữa ba mảnh kia. Ổn định.
Bốn mảnh.
—
Phía trên — tiếng động.
Không phải kèn xương. Một tiếng khác — tiếng thân người ngã xuống đá. Rồi tiếng bước chân — nhanh, đều — xuống thang đá.
Không một người. Chạy.
Lục Trần đứng dậy. Nhìn quanh bệ — khe hở phía sau bia, hẹp. Vai hắn không lọt.
Hắn đặt tay lên hai bên khe. Vô Vi Kinh dồn vào tay — vai hắn ép vào vách — khe hở giãn ra. Trật tự không êm. Một bên sườn, nơi Thổ nhục gắn, nóng lên.
Hắn nghiêng mình qua.
—
Phía sau khe — suối. Nước đen, đến đầu gối.
Lục Trần bước xuống nước. Lạnh. Nhưng mảnh Thủy phản ứng — kéo nhẹ về phía thượng nguồn.
Hắn đi.
Nước không có sinh vật. Vách đá hai bên — cao, nhẵn. Trên đầu — không thấy trần. Một hành lang lộ thiên, nhưng trên đó là đá, không phải trời.
Thượng nguồn suối dẫn đến một phòng. Chín ghế đá. Bàn đen.
Trên bàn — cuộn da.
Lục Trần không mở ngay. Hắn cầm lên — nặng, dày. Trên mặt ngoài, một chữ:
*Đi.*
Hắn gập cuộn da, bỏ vào túi. Phía sau bàn — cánh cửa thân cây.
Đặt tay. Cửa đổ. Ánh sáng — sáng thật — ban ngày, xanh lá, gió.
Hắn bước ra khỏi lòng đất.
Sau lưng — suối, bia, bốn mảnh mới. Trước mặt — cây cổ thụ ba người ôm.
Chữ trên thân: *Quan. Năm Quý Tị.*
Lục Trần ngồi xuống gốc cây. Mặt trời qua kẽ lá. Hắn nhắm mắt.
Lần đầu tiên sau một ngày — hắn ngủ.