Chương 37: Giữa Lằn Ranh
# Chương 37: Giữa Lằn Ranh
Đất nứt ngang chân Lục Trần. Hắn giẫm — mũi chân ấn xuống. Vết nứt dừng ở gót.
Trần Tùng đứng đầu làng, xương trong tay — ba đoạn lắp. Hắn không nhìn chân. Nhìn mắt Lục Trần.
— Ngươi lấy được mảnh thứ sáu? — Tùng hỏi.
— Ừ.
— Giữ được không?
— Ừ.
Tùng cất xương. Hắn vỗ nhẹ tay, bụi bay khỏi ngón.
— Vậy ngươi đi đi. Đan Hà Cổ thạch không còn. Xương trong lò là của ngươi. Ta không lấy của ngươi nữa.
—
Lục Trần không tin.
Thứ nhất — Tùng không ai cho không. Thứ hai — mảnh xương Tùng vừa lắp — không phải xương bình thường. Nó cong hơn. Vân lạ. Cũ.
— Ngươi có mảnh khác.
Tùng cười.
— Thông minh. Nhưng mảnh này không phải cho ta. Nó là của ta từ đầu. Chỉ mới lắp xong.
Lục Trần im lặng.
— Ngươi đi đi — Tùng nói lại — Ta không muốn giết ngươi ở đây.
Lục Trần không quay đầu. Đi ngang qua Tùng, bước vào làng.
Tùng đứng yên.
—
Lục Trần không thấy người áo lam hồi chiều. Làng vắng. Cửa cài. Tùng đã dọn xong — kiểu Tùng: không dấu vết, không lộ điều gì.
Hắn xuống lò.
—
Lò lạnh hơn lúc hắn rời. Lô Hộ ngồi cạnh lò, tay lửa xanh đã tàn. Không lời.
Lục Trần ngồi đối diện. Đặt mảnh thứ bảy trong hốc đá trước mặt.
— Quan nói dối.
Lô Hộ nhìn hắn.
— Khúc cuối.
— Ngươi gặp ai?
— Bà già rửa rau. Không hỏi tên. Bà nói đừng tin Quan.
Lô Hộ im. Rất lâu.
— Ta cũng không biết Quan nói thật khúc nào không. Quan là người đầu tiên ghi chép Phản Tu Thể. Cũng là người đầu tiên biến mất khỏi lịch sử.
— Ngươi biết Quan?
— Nghe kể. Không gặp.
—
Lục Trần mở cuộn da chữ Tùng.
Lục Trần gấp.
— Ta cần lửa.
— Không.
— Ta cần đúc mảnh thứ bảy.
— Không phải hôm nay.
Lô Hộ đứng dậy. Hắn đi ra cửa, dừng.
— Ngươi về lò trung tâm. Ở đó có cái ngươi cần. Nhưng phải qua suối đen.
— Có gì dưới đó?
Lô Hộ không trả lời. Hắn bước ra.
—
Lục Trần ngồi một mình trong lò lạnh.
Hắn cầm mảnh xương — mảnh thứ sáu từ hốc lò — đặt lên đầu gối. Vô Vi Kinh chảy. Xương hút một dòng, rung.
Không phải xương Lam Phong. Hắn biết lúc chạm. Vân xương mịn hơn, nhẹ hơn, hút khí nhanh hơn — như đói.
Hắn dung hợp. Không chần chừ.
Đau. Cơn đau khác với Hỏa thí — không bỏng, nhưng từ trong lòng xương, như có vật gì khoan từ trong ra ngoài. Hắn gồng. Mồ hôi đổ. Vô Vi Kinh tăng tốc — vòng xoáy thứ hai đuổi kịp thứ nhất, hai dòng đan — cơ thể hắn căng lên.
Mạch phát quang trong xương chạy dọc cột sống, xuống xương sườn thứ ba bên trái. Xương lạ — mịn, trắng — hòa vào xương hắn. Một nhịp thứ hai lệch pha.
—
Lục Trần mở mắt. Ngón tay duỗi ra — hắn cảm nhận hướng nam. Mạch kim loại dưới đất. Cửa lò ren. Suối âm. Xương mới cảm nhận đất — không bằng mắt, bằng lòng bàn chân, đầu xương.
Tiếng đập — từ dưới cửa lò.
Kẻ săn.
Lục Trần đứng. Hắn không chạy. Trong tay — mảnh xương mới. Cơ thể — lạ, mạnh hơn, hai nhịp lệch.
Đất dưới chân nói cho hắn biết: ba bước chân đang vào.
Hắn đi về phía cửa.