Chương 38: Ấn Thổ
# Chương 38: Ấn Thổ
Nước đen ngập đến bắp chân. Lục Trần đứng giữa suối, lắng nghe.
Xương mới ở xương sườn thứ ba — nó rung. Không phải cảnh báo. Chỉ báo. Nó nói cho hắn biết đất đang chuyển — trọng lượng phía trước, tại mép bậc đá, cách ba trượng.
Kẻ thứ nhất xuống trước. Hồng bài đeo thắt lưng — trung đẳng. Tay trái cầm một lá bùa tro. Hắn bước xuống suối, mắt quét.
Thấy Lục Trần, dừng.
Nhìn.
Tính.
— Một mình?
Lục Trần không trả lời.
Bùa bay. Tro vẽ một đường vòng giữa không trung — lửa xám bám trên đám tro, cháy không khói. Đường vòng rít về phía Lục Trần.
Hắn lách. Không thụ động — hai bước rẽ ngang, người thấp xuống, vai gần mặt nước. Tro bay sượt lưng áo, rơi xuống suối, tắt.
—
Lục Trần tiến. Không vũ khí. Tay phải nắm mảnh đá vụn ở lòng suối — mịn, vừa tay.
Địch rút dao găm. Không phải dao thường — lưỡi đỏ, có khắc ký tự. Hắn vung, nước suối bắn lên theo đường chém.
Lục Trần không né trọn. Lưỡi dao cứa vai trái — sâu, chạm cơ. Máu chảy ra, pha vào nước đen.
Đau. Nhưng không chết.
Hắn quỵ một gối, tay phải quật đá vào mặt địch. Trúng thái dương. Địch loạng choạng — nhưng không ngã.
Trung đẳng tu sĩ. Không dễ như hắn nghĩ.
—
Địch lấy lại thăng bằng nhanh. Mắt nheo lại. Hắn không coi thường nữa. Hai tay bắt ấn — bùa thứ hai rút ra, bùa đất. Ấn xuống suối.
Nước đen đông lại. Dưới chân Lục Trần — bùn quánh, hút chân. Không nhấc lên được.
— Ngươi giết người của ta. Ngươi nghĩ chỉ có bùa lửa?
Địch bước tới, dao găm giơ lên.
Lục Trần thở.
Xương Thổ ở sườn — nó nóng. Hắn không chống lại bùa đất. Hắn thả lỏng chân. Để bùn nhấn chìm đến đầu gối. Cảm nhận — bùa đất vẽ từ bùn suối, mạch dẫn từ hồng bài, điểm yếu dưới chân địch ba thước, phía tây.
Lục Trần đẩy Hỏa ấn xuống dưới nước.
Hơi nước bốc lên — bùn khô, nứt. Chân hắn tự do. Địch trợn mắt — không kịp hiểu. Lục Trần lao tới. Không né dao — tay trái hứng lưỡi, kéo địch vào gần. Tay phải — mảnh đá mài từ lúc nãy, vẫn còn — ấn vào cổ địch.
Một cái. Dứt.
—
Suối im. Lục Trần thở — gấp. Tay trái rách nặng — gân lộ ra, máu chảy thành dòng. Hắn nhìn vết thương, không kêu. Ngồi xuống, nhúng tay vào nước lạnh.
Xương mới xoay — dòng chảy thứ hai đuổi theo thứ nhất, dung hợp. Đất dưới đầu gối hắn nóng lên.
Ấn Thổ hoàn tất.
—
Lô Hộ xuất hiện ở mép suối. Hắn nhìn xuống xác địch, rồi nhìn cánh tay rách của Lục Trần.
— Ngươi xong rồi.
— Một phần.
— Tay ngươi chảy máu hết rồi.
— Còn vác được.
Lô Hộ ném một miếng vải. Lục Trần bắt — cũ, nhưng sạch. Hắn quấn tay, thắt chặt bằng răng. Máu thấm qua vải sau ba giây. Nhưng cầm được.
— Xác suối đen nuôi lò. Ta phải hủy trước khi mục.
Lục Trần đứng dậy. Tay trái quấn vải — chậm hơn. Phải dùng tay phải bám vào đá để leo lên bờ.
— Trên kia còn người.
— Đã lên tầng trên từ lúc ngươi đánh — Lô Hộ nói, mắt nhìn lên trần. Một điềm xấu. Thổ ấn mới. Tay trái rách.
Hắn nhìn Lô Hộ: cho ta biết ai lo tay chữa cái.
— Mạch hỏa. Cách một trượng bảy tấc — Lô Hộ không quay đầu. Hắn và rửa ở đó.
Lục Trần bước theo.
Phía trước — tối. Phía sau — nước suối nuốt xác.