Chương 39: Sống Lại
# Chương 39: Sống Lại
Cửa lò đóng. Khe hở phà hơi nóng vào mặt — khô, khét.
Lục Trần đứng trước lò. Tay trái quấn vải — vải đỏ. Máu vẫn rỉ. Hắn không nhìn nó.
Lô Hộ chỉ xuống nền, sát chân lò.
— Mạch hỏa. Cách một trượng bảy tấc.
Lục Trần quỳ. Hỏa ấn đặt lên nền gang. Gang dưới tay hắn ấm — nhưng không đủ. Mạch hỏa lười. Nó nằm sâu, không muốn động.
Xương Thổ nén. Hai dòng hội. Gang nứt một đường — hơi nóng phả lên mặt hắn, làm khô môi.
Lục Trần nhổ máu từ tay trái vào vết nứt. Hơi nước xèo. Mạch hỏa nóng lên — một tấc.
Đủ.
—
Hắn đứng dậy. Hai tay đặt lên cửa gió sau lò — gang nguội, xỉn.
Đẩy.
Không nhúc nhích. Hỏa ấn lóe. Thổ truyền từ sườn xuống cánh tay.
Cửa kêu — nứt một đường sáng cam. Nhưng không mở.
Hắn đẩy nữa. Xương Thổ rung — đau dội vào vai. Cửa mở thêm hai tấc.
Lục Trần nhìn vào khe.
Rỗng. Như túi hắn mười lăm năm nằm chuồng lợn.
Chỉ tro.
—
*— Mười phút.*
Hắn đưa tay phải vào hốc. Tro tĩnh — không chuyển động. Hỏa ấn rung, nén. Lửa trong hốc nóng lên — nhưng tro không chịu chảy.
Tro lười. Giống hắn.
Hắn rút tay phải ra. Da trên ngón tay bỏng — đỏ, phồng. Nhưng không chảy máu.
Tay trái vẫn rỉ.
Lục Trần nhìn tay trái. Im. Hắn đưa nó vào hốc.
Máu từ vải nhỏ xuống tro. Xèo. Tro hút máu — nóng lên. Nhanh. Lửa trong hốc bắt đầu thở — đều, mạnh.
Lục Trần nắm tro trong tay trái — tro nóng chảy qua kẽ vải, dính vào thịt. Máu chảy thêm — hòa vào tro, làm nó lỏng hơn.
Kim loại sống. Nó bám vào tay hắn — không phải ngoài da. Nó đi vào trong.
Hắn cảm thấy tay trái đông cứng — từ trong xương, từng thớ thịt bị kim loại thay thế. Mảnh Kim ấn thứ nhất thành hình — nhưng nó không nằm trong lòng bàn tay. Nó nằm trong xương tay hắn.
Kim ấn hóa thạch.
Lục Trần nhổ tay ra. Nhìn. Tay trái — da xám, vân kim loại chạy dọc mu bàn tay. Ngón tay cong queo, không thẳng. Hắn cử động — chậm, nặng. Kim loại kêu cọ xát trong khớp.
Hắn quay ra.
— Lô Hộ.
Lô Hộ nhìn tay hắn.
— Kim ấn hóa thạch.
— Mày biết?
— Biết.
— Sao không nói?
— Mày có chọn khác không?
Lục Trần im.
Tay phải hắn lành — nhưng tay trái từ giờ không còn là tay. Nó là vũ khí.
Hắn nhìn xuống nền lò — vũng máu vẫn còn.
— Còn bảy phút.
Lục Trần gật. Hắn bước ra cửa lò khe — gang kêu khi vai ép qua.
Phía dưới cầu thang — tiếng bước. Đều. Một người.
Nhưng nặng — có đồng đội kéo theo.