Chương 41: Khe Sáng
# Chương 41: Khe Sáng
Lục Trần bước ra khỏi lò.
Hành lang hẹp, tối — nhưng hắn thấy. Xương sườn thứ ba cảm nhận cấu trúc đất — một đường dài, xuôi dốc, thông ra phía tây bắc. Không phải cửa chính. Khe nứt.
Hắn đi.
Phía sau — lò rèn rung lên khi cửa gang đổ. Tiếng đập, tiếng kêu, tiếng vỡ. Kẻ săn đã vào.
—
Lục Trần không chạy. Đi nhanh. Tay không. Hai mảnh Kim ấn trong người Lô Hộ. Hắn tạm thở — chậm. Vô Vi Kinh chảy — ba dòng đồng pha. Ổn. Cơ thể mệt, tay rách, tay quấn vải, nhưng không có gì gãy.
Khe nứt hiện ra — ánh sáng từ trên, chói. Hắn leo. Tay bắt vào đá, kéo một tay, đạp một chân. Bảy trượng.
Ló đầu lên — rừng. Trăng non. Gió.
—
Hắn nằm trên mặt đất, thở. Cỏ mềm dưới lưng. Im.
Rừng tối. Chim lẻ. Xa xa — ánh lửa hồng bài viện binh phía nam, gần lối vào lò rèn. Bọn địch ra từ cửa chính. Hắn ra từ khe tây bắc. Cách.
Lục Trần đứng dậy.
Một cuộn da ướt từ thắt lưng. Một mảnh sắt. Lô Hộ trong lò, với hai mảnh còn lại, lửa xanh của hắn che cửa.
Hắn đi về hướng đông.
Phía trước — Đan Hà. Phía sau — Tùng.
—
Hắn dừng dưới một gốc cây tổ, mở cuộn da chữ Tùng. Dưới trăng non, chữ hiện rõ hơn — cuối cuộn da, bảy chữ: *«Dưới gốc bồ đề. Đợi ngươi.»*
Lục Trần gấp. Hắn ngồi xuống gốc cây. Ngả lưng.
Hai mảnh Kim ấn. Lô Hộ trong lò. Tùng đang đợi. Viện binh sau lưng.
Hắn nhắm mắt. Lười một lát.
Không phải từ bỏ. Là chờ mạch đạo của chính mình chảy đúng.
arc break