Chương 15: Xoắn Dẫn
Bóng tối trong phòng kín đặc quánh. Lý Mặc ngồi trên nền đá lạnh, lưng tựa vào bệ thờ, quyển sách bọc trong áo đặt trên lòng. Hơi nóng từ nó âm ỉ qua lớp vải—thứ nhiệt rung lên theo từng nhịp mạch của hắn, hai thứ đã đồng nhịp từ lúc nào.
Bên ngoài cánh cửa, Phương Liệt thở đều. Không vội.
Linh Tê vẫn im lặng.
Lý Mặc đưa tay trái lên trước mặt. Vết đen đã lan qua khuỷu tay và bò dần lên bắp thịt, những đường xoắn nhỏ tua tủa như rễ cây đâm xuyên dưới da. Đốt ngón trỏ trái đã hóa đen hoàn toàn, hoa văn xoắn chặt đến độ không thể nhìn rõ từng đường riêng lẻ. Ngón trỏ phải cũng có một điểm đen nhỏ, tròn và sâu.
Hắn chạm vào mép sách. Khe hở giữa các lớp giấy vẫn còn đó—chừng một đốt ngón tay. Cảnh báo của thực thể văng vẳng trong đầu: *«Đừng đọc nó. Bây giờ thì chưa.»*
Nếu không có sức mạnh mới, hắn sẽ chết trong phòng kín này.
Lý Mặc gạt ý nghĩ đó đi. Không phải vì hắn tin thực thể—mà vì hắn tin vào cơn đau. Khoảnh khắc kéo lớp phong ấn cuối cùng, thứ gì đó đã chạm vào tận đáy linh hồn hắn. Nó nói: chưa sẵn sàng.
Hắn chưa bao giờ không tin vào bản năng sinh tồn.
Đứng dậy, hắn đặt sách lên bệ đá rồi di chuyển quanh phòng. Bàn chân lướt trên nền đá lạnh, từng bước nhẹ đến mức gần như không gây âm thanh. Mắt hắn đã quen với bóng tối từ lâu—thứ bóng tối nhuốm màu tím mờ, như ánh hoàng hôn bị nhiễu xạ qua sai lệch không gian.
Và rồi hắn thấy nó.
Trên mặt sàn, giữa căn phòng nơi bệ đá từng nằm, một vòng tròn nhạt. Không phải vết nứt, không phải khắc chạm—một đường biến dạng, nơi nền đá mỏng hơn một lớp da. Bên trong vòng tròn, một hình xoắn ốc.
Lý Mặc quỳ xuống, ngón tay trái chạm vào nó. Mát lạnh, rít như lụa ướt. Hắn nhìn hình xoắn ốc. Nó giống đường vân cán mỏng, giống chữ tối trên sách, và giống chấm đen đầu ngón tay phải của hắn.
Cùng một hướng xoay—quyển sách trên bệ, góc bìa dưới cùng, một đường xoắn nhỏ rạch trên da bọc.
Hắn đứng lên, quay ra phía cánh cửa đã bị bịt kín.
Đá xanh, phẳng lì, không tay nắm, không khe hở. Phương Liệt đứng phía bên kia. Tiếng y phục của gã cọ vào vách đá mỗi khi gã thay đổi tư thế.
Và trên mép khung cửa, nơi khe giữa đá và đá, một sợi chỉ xanh.
Mảnh như tơ nhện, dài chừng hai ngón tay. Màu xanh lam đậm—giống mảnh vải hắn từng nhặt được ở hành lang xoắn. Phương Liệt không chỉ chờ bên ngoài. Gã còn đặt một dấu hiệu để biết cửa có được mở từ bên trong. Nếu sợi chỉ bị xô lệch, gã sẽ tấn công ngay.
Lý Mặc hít một hơi. Hắn kẹp sợi chỉ bằng ngón cái và ngón trỏ, kéo nhẹ.
Nó bật ra, không dính lực nào.
Hắn vo tròn sợi chỉ trong lòng bàn tay—một chấm xanh nhỏ—rồi bỏ vào túi áo. Phương Liệt có linh giác mạnh, nhưng gã không thể nhìn xuyên đá. Lý Mặc đã cắt dấu.
Bây giờ là lúc hành động.
Hắn quay lại, quỳ xuống trước xoắn ốc trên nền đá. Tay phải đặt lên tâm xoắn. Chấm đen ở đầu ngón trỏ chạm vào đường xoắn đầu tiên.
Một cơn run chạy dọc từ cổ tay lên vai. Không đau—một ngón tay lạnh đặt lên sống lưng, gọi tên hắn. Hồng ấn trên ngực nóng lên, nhức nhối.
Quyển sách trên bệ cử động.
Nó rung lên, từng đợt như mạch đập, và từ khe hở giữa các lớp giấy, một luồng khí đen nhẹ thoát ra, cuộn lên rồi tan ngay vào bóng tối.
Lý Mặc không rời ngón tay.
Ngay khi hắn ấn sâu hơn, mặt sàn bên dưới xoắn ốc hé mở. Một đường nứt chạy vòng theo hình xoắn, rồi từng mảnh đá lõm xuống—cánh cửa xoay. Lỗ hổng hình tròn hiện ra, đường kính chừng hai sải tay, dẫn xuống một cầu thang đá xoắn ốc chìm trong tối đen.
Mùi đất ẩm và kim loại rỉ bốc lên.
Đầu ngón tay Lý Mặc bỏng rát. Hồng ấn đau nhói từng cơn. Cuốn sách trên bệ đã ngừng rung, nhưng nhiệt độ của nó cao hơn trước—một thứ nóng ẩm, phả hơi.
Hắn cắn răng, rút tay về. Xoắn ốc trên nền đá và chấm đen trên ngón tay cùng phát sáng một lần rồi tắt. Cầu thang nằm đó, bất động, chờ đợi.
Hắn với tay lấy quyển sách, nhấc lên, quấn lại trong áo, buộc hai tay áo thành một nút thắt chặt. Quyển sách ấm như viên gạch vừa rời lò. Hắn bước một chân xuống bậc thang đầu tiên.
Đá lạnh, ẩm và nhám. Không khí tù đọng, thoang thoảng mùi lưu huỳnh. Hắn nhìn lên một lần cuối—căn phòng kín, bệ thờ đen, vòng xoắn nứt, cánh cửa bị khóa từ bên ngoài.
Rồi hắn bước xuống hoàn toàn.
Ngay khi chân thứ hai rời khỏi mặt sàn, cầu thang phía trên khép lại. Một tiếng lách cách khô khốc—khớp xương gãy. Bóng tối ôm lấy hắn từ mọi phía.
Và từ phía trên, xuyên qua lớp đá dày, một tiếng nổ vang lên.
Tiếng nổ trầm và đục—cánh cửa đá vừa bị đánh sập. Giọng Phương Liệt vọng qua khe nứt chưa kịp lành:
"—Lý Mặc!"
Tiếng vải lụa bay phần phật, một tiếng chửi thề nhỏ nhưng đầy căm giận.
Phương Liệt đã phá cửa. Nhưng sợi chỉ xanh đã được gỡ, và lối đi đã khép.
Gã đến muộn.
Lý Mặc đứng yên giữa bậc thang xoắn. Tim hắn đập mạnh đến mức có thể nghe thấy trong tĩnh mịch. Không có tiếng xoay tay mở nắp đá. Phương Liệt có thể nhìn thấy xoắn ốc trên sàn, có thể chạm vào nó—nhưng nếu không có dấu ấn phù hợp, nó chỉ là một đường khắc vô tri.
Hắn quay người, tiếp tục đi xuống.
Cầu thang xoắn dốc đều, không có bậc cuối. Tường hai bên nhẵn thín, phủ một lớp rêu mịn. Mỗi bước chân vang vọng, lạc hướng trong các đường xoắn không gian. Hắn có cảm giác như đang đi xuống bên trong một cái chai lớn.
Không có con số. Không có cấp bậc. Chỉ là bóng tối, bước chân, nhịp tim và hơi thở.
Mười lần hít thở—hoặc một trăm lần; thời gian ở đây trôi như mật đặc—hắn chạm đến đáy.
Các bậc thang kết thúc ở một hành lang ngắn, trần đá và hai bên tường chạm bằng cùng loại đá xanh. Không khí nặng hơn. Hắn cảm thấy áp lực trên vai, trên lồng ngực—như thể đang đi trong nước sâu. Không phải khí lạ. Thứ gì đó trong không gian này ép vào hắn, luồn vào từng thớ thịt, kiểm tra hắn.
Cảm giác như bị cân.
Lý Mặc dừng lại, lắng nghe. Hành lang tối về phía trước. Không bụi bay, không tiếng nước nhỏ giọt. Một sự tĩnh lặng khác hẳn với căn phòng phía trên—ở đó là không khí của kẻ săn mồi đang đếm giờ.
Và giữa phút tĩnh lặng đó, một tiếng động vọng lên từ bên trong hắn.
Không phải từ tai.
Từ nơi sâu thẳm trong lồng ngực, nơi Hồng ấn đập như một trái tim thứ hai, một giọng nói vang lên. Yếu ớt, đứt đoạn:
"*Lý Mặc…*"
Hắn đứng sững.
Giọng nói chỉ kéo dài chừng một hơi thở, rồi im bặt. Lý Mặc hít một hơi sâu. Hắn đưa tay chạm vào ngực, nơi Hồng ấn tỏa hơi nóng.
Sợi dây chưa đứt. Linh Tê vẫn ở đó—chìm trong ấn, có thể bị phong ấn cùng với thực thể. Và hắn vừa kéo cô xuống cùng mình, xuống cầu thang xoắn, xuống nơi này.
Hắn đặt tay lên quyển sách, cảm nhận hơi ấm xuyên qua lớp áo. Mở nó ra là một lựa chọn. Nhưng lùi lại thì không còn đường.
Lý Mặc tiếp tục bước về phía trước.
Áp lực trong không khí nặng dần. Hành lang uốn cong, và ở cuối đoạn cong, một thứ ánh sáng lóe lên—không phải từ ngọn đèn, mà từ dưới mặt sàn, từ một khe hở hẹp trên tường. Màu xanh lơ nhạt, như ánh trăng qua lòng bàn tay.
Hắn bước qua góc cong, và thấy một cánh cửa.
Gỗ mun, chạm khắc một xoắn ốc duy nhất, đường kính bằng lòng bàn tay, ở vị trí ngang tầm mắt hắn. Xoắn ốc ấy không đứng yên—nó quay, chậm rãi, từ trong ra ngoài.
Ánh sáng xanh phát ra từ khe hở dưới cánh cửa.