Chương 16: Giếng Xanh
Hành lang ngầm kết thúc trước một cánh cửa gỗ mun. Bề mặt đen nhẵn không một vết xước, phản chiếu ánh sáng mờ từ đâu đó sau lưng, nhưng chính giữa khắc một xoắn ốc sâu, đường nét tinh xảo đến mức nhìn lâu thấy chúng như đang xoay chầm chậm, hút mắt vào tâm điểm. Lý Mặc đứng yên, áp lực từ bốn phía đè nặng lên vai, mỗi hơi thở phải kéo sâu hơn bình thường, phổi căng ra như chống lại lớp không khí đặc quánh. Không khí lạnh và ẩm, mang theo mùi của đá ướt và thứ gì đó kim loại — máu để lâu ngày, hoặc đồng bị ôxy hóa trong bóng tối. Bức tường hai bên sờ vào thấy rêu mềm và ẩm, thỉnh thoảng có giọt nước chảy từ kẽ đá xuống cổ tay, lạnh buốt. Hắn đứng trước cửa một lúc, lắng nghe — không có tiếng bước chân từ cầu thang phía sau, chỉ có nhịp tim đập nặng nề trong lồng ngực.
Hắn giơ tay phải lên, nhìn vào đầu ngón trỏ dưới thứ ánh sáng le lói. Xoắn ốc đen trên da — giống hệt hoa văn trên cánh cửa, cùng độ sâu, cùng đường cong chính xác. Cũng giống hình xoáy trên bìa cuốn sách đỏ trong thư viện, cái mà hắn từng chạm vào và làm vỡ phong ấn. Ba nơi, một khuôn mẫu lặp lại, như thể được khắc bởi cùng một bàn tay. Lý Mặc xoay nhẹ ngón tay để nhìn dưới góc khác. Hắn chưa hiểu ý nghĩa thực sự, nhưng rõ ràng đây là chìa khóa, và cơ thể hắn đã mang nó từ lúc nào không hay — ngay cả trước khi hắn chạm vào cuốn sách lần đầu.
Lý Mặc hạ tay xuống, vén tay áo trái. Vết đen trên cánh tay đã lan qua khuỷu, gần chạm tới bắp, những sợi xoáy nhỏ li ti bò dọc theo mạch máu như mực chảy trên giấy thấm, lan ra từng nhánh nhỏ. Hắn ấn ngón tay vào vùng da đen — một lớp tê cứng lạnh lẽo, không còn cảm giác, như chạm vào da của một xác chết. Vết đen đang ăn sâu, không chỉ lan trên bề mặt mà còn luồn xuống các lớp cơ, sắp tới vai. Hắn không biết khi nó chạm tới ngực, chạm tới trái tim, thì chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng hắn không có thời gian để lo sợ.
Hắn quay lại nhìn cánh cửa. Không còn đường lui. Cầu thang phía sau đã bịt kín, Phương Liệt còn ở trên kia, có thể đang tìm đường xuống hoặc đã bỏ cuộc. Thứ duy nhất phía trước là cánh cửa gỗ mun với xoắn ốc đang chờ, và thứ ánh sáng xanh lờ mờ lọt qua khe cửa — chưa rõ là do phốt-pho hay ma thuật. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào phổi.
Lý Mặc giơ tay phải, đặt đầu ngón trỏ nhiễm đen lên chính tâm xoắn ốc, nơi đường khắc sâu nhất. Khoảnh khắc chạm, một lực hút kéo mạnh đầu ngón hắn vào trong — cánh cửa đang nuốt lấy đầu ngón tay. Xoắn ốc trên cửa bắt đầu quay — chậm, rít lên như đá mài lưỡi kiếm, càng lúc càng nhanh, phát ra âm thanh the thé hòa với tiếng vọng từ vách đá. Một mũi khoan vô hình xoáy vào xương ngón tay, dọc theo tủy, lên mạch máu, đến tận vai. Lý Mặc nắm chặt hàm răng, không rên lên. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dọc thái dương. Vết đen trên tay trái bừng lên đau nhói, từng đường xoáy rực sắc tím đen dưới da, chạy dọc cánh tay lên vai, rồi xuống ngực. Hồng ấn dưới áo nóng như than đỏ, nóng đến mức hắn nghĩ da sẽ cháy thủng. Cơ thể hắn căng cứng, nhưng hắn không rút tay lại.
Cánh cửa mở — không kêu cót két, chỉ tan vào tường như một khối nước đen bị xé tan, để lộ một khoảng tối sau lưng. Ánh sáng xanh lọt ra, dịu nhưng lạnh, vẽ lên mặt đá những bóng hình run rẩy. Ban đầu ánh sáng yếu ớt, rồi từ từ mạnh hơn, làm lộ ra một hành lang ngắn bên trong — hay đúng hơn là một khoang nhỏ. Lý Mặc thu tay về, nhìn xuống đầu ngón trỏ phải: nó đậm hơn, xoắn ốc nay xoáy sâu đến mức nhìn như lỗ đen trên da, vành da xung quanh hơi co lại. Hắn liếc nhanh vết thương, đoạn bước qua ngưỡng cửa. Lòng bàn chân chạm vào nền đá lạnh.
Khoang nhỏ hơn hắn tưởng. Tường hình tròn, đường kính chừng ba sải, lát đá xám đã mòn theo thời gian, nhiều chỗ rêu và nấm mốc che khuất những đường vân cổ. Trên tường có những vết hằn mờ nhạt — có thể là chữ, hoặc hoa văn — nhưng đã bị xóa quá lâu không thể đọc. Chính giữa là một giếng cạn — một lỗ tròn đen ngòm rộng hai sải, miệng giếng ốp đá trắng đục, viền đá bóng loáng như được mài giũa. Ánh sáng xanh tỏa ra từ lòng giếng — dịu nhẹ, hắt lên vách và trần tạo ra một thứ âm u thanh khiết, làm nổi bật từng vết nứt trên tường. Hắn cúi xuống nhìn — sâu, sâu không thấy đáy. Có thứ gì đó lấp lánh dưới kia, như vảy cá dưới nước dưới ánh trăng, lấp ló rồi lại chìm vào tối, nhưng xa quá không nhìn rõ. Hơi nước ấm bốc lên từ miệng giếng, mang theo mùi khoáng và mùi của thứ gì đó sống, như rong rêu.
Miệng giếng không có dây thừng hay ròng rọc. Không bậc đá dẫn xuống. Chỉ có khoảng rỗng và ánh sáng xanh — mời gọi, hoặc cảnh báo. Lý Mặc đứng bên mép, dùng chân đẩy nhẹ một viên đá nhỏ vào lòng giếng, lắng nghe — không có âm thanh chạm đáy, chỉ có tiếng gió rít xa dần.
Lý Mặc ngồi xuống bên thành giếng. Đá lạnh thấm qua vải quần, hắn rùng mình rồi ngồi yên. Hắn cần hiểu trước khi lao xuống — hiểu nơi này là gì, có liên quan gì đến thư viện, đến Linh Tê, đến vết đen trên tay. Nhưng không có cuốn sách nào trong tay, không có chỉ dẫn — chỉ có một mình hắn và cái giếng, và cơn đau âm ỉ từ đầu ngón tay vẫn chưa nguôi.
Rồi hắn nghe thấy nó.
Giọng nói quen thuộc, yếu ớt, vọng lên từ lòng đất — xuyên qua tầng tầng lớp lớp than và nước ngầm, qua những lớp đá và rễ cây. Không phải từ bên ngoài — từ ngay trong lồng ngực hắn. Hoặc từ dưới giếng. Hắn không biết. Giọng nói đứt quãng, khó nhọc, như phải vượt qua một vật cản vô hình đang bóp nghẹt thanh quản.
— Lý Mặc… đừng… xuống…
Linh Tê. Hắn nhận ra ngay. Hắn đã không nghe thấy cô từ khi phong ấn sách sụp đổ, chỉ có tiếng nấc và sự im lặng kéo dài nhiều ngày. Nhưng giờ cô ở đây — yếu ớt, gần như tan biến, nhưng thực sự nói. Hắn mở miệng, định hỏi — cô ở đâu trong suốt thời gian qua, chuyện gì xảy ra, dưới giếng có gì — nhưng miệng hắn khô cứng, lời không thoát ra. Hắn biết cô không thể nói dài, rằng mỗi âm tiết đều tốn sức lực. Hắn ngồi im, hơi thở lặng, để sự hiện diện của cô ngấm vào cơ thể, lắng nghe cái khoảng cách mong manh giữa họ.
— Đừng xuống… chưa thể.
Im lặng. Ánh sáng xanh dưới giếng vẫn nhấp nhánh đều đều. Nhưng có điều gì đó thay đổi trong cách nó nhấp nhánh. Hồi nãy ánh sáng đều đặn như nhịp thở. Giờ nó rung lên, nhịp ngắn hơn, như một trái tim đập gấp. Lý Mặc nhận ra: mỗi khi Linh Tê nói, màu xanh dưới giếng lóe lên một tia mờ — đồng bộ với giọng nói, như thể cô đang ở phía dưới kia, và thứ ánh sáng kia là hơi thở của cô. Hoặc thứ đang giữ cô. Hắn siết chặt tay trên thành giếng, móng tay cắm vào kẽ đá.
— Chưa thể… là bao lâu?
Không có tiếng trả lời. Chỉ có hơi nước ấm vẫn bốc lên từ miệng giếng, phả vào mặt hắn, mang theo mùi khoáng và thứ mùi ngọt ngọt, tanh tanh — như một cơ thể sống đang thở dưới kia. Hắn cúi xuống thêm, cố nhìn xuyên qua lớp sương mờ. Lần này hắn thấy rõ hơn: dưới đáy sâu có một bóng hình mờ nhạt, không rõ là người hay vật, nhưng nó di chuyển — chậm, uốn lượn, như một làn khói bị khuấy động trong nước.
Lý Mặc đứng dậy. Đầu gối hắn kêu lụp cụp vì ngồi lâu trên đá lạnh. Hắn không còn nghe thấy Linh Tê nữa — chỉ có tiếng gió từ lòng giếng thổi lên, rít qua kẽ răng của đá, như một tiếng cười xa xăm. Ánh sáng xanh dập dềnh, nhấp nhô, và lần đầu tiên hắn thấy nó đổi sắc — từ xanh lục sang xanh lam, rồi loang ra tím đen, màu của vết thâm trên da thịt.