Chương 18: Tiếng Thì Thầm
Lý Mặc ngồi bên miệng giếng, lưng dựa vào tường đá lạnh. Ánh sáng xanh từ dưới sâu nhấp nháy đều đặn. Đã rất lâu rồi, hắn không đo được thời gian trôi qua bao lâu trong cái không gian dưới lòng đất này.
Ngón trỏ phải của hắn nhói lên từng đợt. Lớp xoắn trên đầu ngón tay đã xoay sâu hơn, như ai đó đang siết một cái đinh vít vào tận xương. Hắn liếc nhìn nó rồi lại nhìn xuống giếng. Làn khói lam từ dưới bốc lên quanh quẩn, ngưng tụ thành những vệt vân kỳ lạ trước khi tan biến.
Hồng ấn trên ngực rung lên. Một lần, rồi hai lần.
Lý Mặc nín thở, tập trung thính lực. Không gió, không nước chảy. Chỉ có cái tĩnh lặng nặng trịch như bùn sình. Nhưng từ dưới đáy giếng, một thứ âm thanh khẽ khàng len lỏi lên – tiếng giấy da cọ vào nhau.
Lý Mặc đặt tay trái lên thành giếng. Vệt đen lúc này đã vượt khỏi khuỷu tay, trườn dài lên bắp chạm đến tận vai. Những tia đen mảnh như tơ nhện đâm rễ vào da thịt, thứ gì đó bò sát bên trong mạch máu.
Hồng ấn lại rung. Lần này mạnh hơn.
Rồi một giọng nói vọng lên từ dưới đáy giếng. Một chuỗi âm tiết lạ lẫm, trầm và rít, không thuộc ngôn ngữ nào hắn từng nghe. Nó kéo dài chừng ba nhịp thở, rồi tắt lịm.
Lý Mặc giữ nguyên tư thế. Hắn không hiểu, nhưng nhận ra kết cấu của những âm đó – trầm bổng uốn lượn. Một câu hỏi.
Ngón trỏ phải nhói thêm lần nữa. Dưới làn da mỏng, lớp xoắn đen xa xoay thêm nửa vòng. Hắn cắn răng chịu đựng.
Giọng nói lại cất lên. Lần này dài hơn, gấp hơn.
Lý Mặc nhìn xuống giếng. Ánh sáng xanh từ dưới đáy dao động. Hắn thấy một bóng dáng. Khuất trong lớp khói lam, nhưng chắc chắn có một hình người đang đứng ở độ sâu không thể đo được. Đứng yên. Ngước lên nhìn hắn.
Đôi mắt. Màu chì nóng chảy.
Lý Mặc chưa từng bị xuyên thấu như lúc này.
“Ngươi không hiểu ta nói gì.”
Giọng nói vọng lên lần thứ ba, rõ ràng, vang lên có người đứng ngay dưới thành giếng. Ngôn ngữ chung. Pha chút cổ, hơi nghiến răng.
Lý Mặc không nói.
Bóng dáng dưới giếng cử động. Một tiếng lách cách – kim loại đập vào đá. Xiềng. Lý Mặc thấy hai cổ tay của bóng người đó bị xích bằng thứ xích đen rỉ sét, một đầu chìm vào trong vách giếng.
Hắn cũng thấy mắt xích thứ ba từ cổ tay phải. Mòn. Bóng loáng như được cọ xát qua hàng nghìn lần.
“Ta ngửi thấy nó trên người ngươi.” Giọng nói khàn hơn. “Cuốn sách dây đỏ. Ngươi mang nó đến tận đây.”
Lý Mặc rút tay khỏi thành giếng, lẳng lặng đưa xuống chạm vào lớp vải bọc bên hông. Quyển sách vẫn ấm, rung nhẹ.
“Nó là chìa khoá,” bóng người nói tiếp. “Ngươi không biết đâu. Ai đưa nó cho ngươi? Một bóng ma? Một kẻ tự xưng là thủ thư?”
Hồng ấn nóng lên. Rồi một giọng nói khác, yếu ớt xa xăm, thì thầm vào tai hắn từ bên trong:
“Quỷ… Nhan…”
Hai chữ ngắt quãng. Rồi im bặt.
Ngón trỏ phải của Lý Mặc giật một cái. Không phải vì đau. Hắn nghe ra được, giọng Linh Tê không phải là nhận ra. Là cảnh báo.
“A.” Giọng dưới giếng bật lên một tiếng cười khô. “Ả gọi tên ta rồi. Vậy ngươi không phải kẻ mò mẫm vô tình.”
Lý Mặc nhìn thẳng vào đôi mắt chì nóng chảy. Hắn vẫn không nói, nhưng ngón trỏ phải đau theo từng nhịp – lớp xoắn đang đọc được sự căng thẳng nơi hắn.
“Ba trăm năm,” Quỷ Nhan nói, giọng trầm xuống. “Ba trăm năm không ai mang chìa khoá xuống tận đây.”
Hắn kéo dây xích. Sắt lê trên đá rít lên. Những vòng sáng bất ngờ phát ra trên các mắt xích – khắc văn phong ấn màu hổ phách, le lói lập lòe.
Lý Mặc nhìn thấy. Trên mắt xích thứ tư, một vết nứt dọc chạy xuyên qua lớp khắc văn. Hắn không chắc Quỷ Nhan có biết hay không. Có thể hắn biết. Có thể đó là lý do hắn không vội vã.
Tay trái Lý Mặc bắt đầu tê. Hắn lật mu bàn tay: vệt đen đã lan đến xương quai xanh, những đường tơ đen dày lên dưới da.
“Ngươi có thời gian không nhiều,” Quỷ Nhan nói, mắt dán vào vệt đen. “Dấu ấn của thư viện đang lớn dần. Nó sẽ nuốt chửng ngươi, từ tay lên tim.”
Quỷ Nhan xích lại gần hết mức. Chiếc cổ bị xiềng kéo căng. Lý Mặc nhìn rõ gương mặt – một thân nam nhân gầy trơ xương, râu tóc dài bết, đôi mắt sáng như quỷ hỏa. “Mang sách đến gần ta. Một chạm. Ta sẽ chỉ ngươi cách trì hoãn. Đổi lại, ngươi kéo ta ra khỏi cái giếng này.”
Lý Mặc nhìn cuốn sách trong vải bọc, rồi nhìn Quỷ Nhan. Hắn lắc đầu.
Quỷ Nhan dừng lại. Hắn không nói, chỉ chờ.
Lý Mặc đưa tay phải lên, chĩa ngón trỏ vào những đường xoắn trên đầu ngón tay. Hắn có thể tự mở.
Quỷ Nhan nhìn chằm chằm, rồi phá lên cười khàn. “Một tạp dịch không biết chữ, mang sách vào nơi cấm địa, lại biết suy nghĩ.” Giọng hắn đột nhiên đanh lại. “Tốt.”
Hắn ngồi phịch xuống đáy giếng, dây xích kêu lạch cạch. Mắt xích nứt chạm vào đá, phát ra một tiếng khác – âm thanh của thứ sắp gãy.
“Ngươi không cần tin ta bây giờ. Ngươi đã tiếp xúc với mấy lớp phong ấn rồi? Hai? Thế mà đã gần chạm tới ta.”
Lý Mặc nhìn xuống. Vệt đen bên trái chạm tới vai. Ngón trỏ phải xoắn thêm một vòng.
“Không có ta, ngươi chết trong mười ngày sau khi vết đen chạm tới tim,” Quỷ Nhan nói. “Giải thoát cho ta, ta dạy ngươi bịt kín đường máu của ấn ký.”
Lý Mặc đứng lên. Hắn bước lùi một bước.
Quỷ Nhan không nói thêm.
Hồng ấn trên ngực Lý Mặc rung lên lần cuối. Một vệt sáng màu đỏ sậm thoáng qua trên các xích dưới giếng – lớp phong ấn phản ứng. Quỷ Nhan khựng người, lầm bầm bằng cổ ngữ.
Rồi im lặng buông xuống.
Ánh sáng xanh lại nhấp nháy theo nhịp cũ. Lý Mặc quay lưng, đặt tay lên cánh cửa gỗ mun. Ngón trỏ phải – với vòng xoắn mới – lần theo đường khắc.
Phía sau lưng, dưới đáy giếng, mắt xích thứ tư khẽ kêu. Tiếng kim loại nứt dài thêm một phân.
Lý Mặc dừng tay, không quay lại. Cánh cửa mở ra, hắn bước qua.
Hành lang tối om. Hắn dựa lưng vào cánh cửa đã đóng, áo ướt đẫm mồ hôi. Tay trái run rẩy quấn lại lớp vải bọc cho quyển sách.
Bên trái, vệt đen chạm tới vai. Bên phải, ngón trỏ đau âm ỉ.
Hắn siết chặt cuốn sách vào lồng ngực, hít một hơi, rồi bước vào bóng tối.