Chương 19: Huyết Dẫn
Cánh cửa gỗ mun đóng sầm sau lưng.
Lý Mặc không quay đầu. Hắn đứng trong hành lang tối, một tay áp vào tường đá lạnh. Mùi đất ẩm và thứ gì đó sắt gỉ len vào lỗ mũi. Phía trước là một màu đen đặc quánh.
Còn chín ngày.
Hắn nhắm mắt, cảm nhận vết đen dưới da. Nó đã lan đến vai, từng sợi tơ bò về phía xương quai xanh. Quỷ Nhan nói khi nó chạm tim, mười ngày sau hắn sẽ chết.
Hắn sẽ không quay lại. Ánh mắt Quỷ Nhan khi nhắc đến giao dịch — kẻ đã chờ ba trăm năm, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để thoát ra.
Lý Mặc đẩy người khỏi tường, bước về phía trước.
Từng bước chân vang lên tiếng vọng ngắn, nuốt trọn trong bóng tối. Tay trái dò dẫm dọc bức tường — những phiến đá ráp, lạnh, rêu phủ dày. Tay phải giữ cuốn sách dây đỏ trong lòng, còn ấm.
Đi được ba mươi bước, tay trái hắn bắt đầu run.
Vết đen dưới lớp áo nóng lên, từng đường tơ co giật. Một cảm giác tê buốt kéo dài từ đầu ngón tay lên tận vai.
Lý Mặc dừng lại, đưa tay lên trước mặt — không thấy gì trong bóng tối. Cả bàn tay nóng ran, nhịp đập của vết đen nhanh và mạnh hơn.
Hạ tay xuống, chạm vào tường.
Đoạn tường này không ráp. Bề mặt phẳng hơn, lạnh hơn, có những đường rãnh nhỏ chạy dọc — quá đều đặn để là vết nứt tự nhiên.
Hắn lần theo một đường rãnh. Nó cong, uốn lượn thành hình dáng xa lạ. Hắn đưa cả bàn tay áp lên bức tường, các đầu ngón tay lướt trên những đường khắc.
Vết đen phản ứng dữ dội. Một cơn đau nhói từ lòng bàn tay xuyên lên vai, hắn suýt rụt tay lại. Nhưng vết đen không chỉ đau — nó rung, thứ gì đó bên trong hắn muốn thoát ra, lao vào những đường khắc trên tường.
Cả một mảng tường phủ kín văn tự cổ. Những nét chữ vuông vức, góc cạnh, khắc sâu vào đá. Giữa các ký tự có những chấm tròn nhỏ, sắp xếp thành mạng lưới. Hắn không đọc được chữ nào, nhưng những nét chữ gợi ra các bản vẽ trong cuốn sách dây đỏ — những trang hắn chưa bao giờ hiểu hết.
Vết đen rung mạnh hơn khi tiến gần.
Trước mặt hắn là hai lựa chọn. Lùi lại, tiếp tục đi tìm lối thoát. Hoặc chạm vào thứ này. Quỷ Nhan nói hắn còn mười ngày.
Hắn đưa tay trái lên.
Một đầu ngón tay trỏ — ngón đã hóa đen vĩnh viễn — đặt lên ký tự lớn nhất, chính giữa mảng tường.
Một luồng nhiệt phóng ra từ chỗ tiếp xúc.
Văn tự phát sáng — màu hổ phách sẫm, mật ong già pha máu loãng. Từng đường khắc lần lượt bừng sáng, lan ra kết nối hết ký tự này đến ký tự khác.
Một lực hút từ bức tường kéo vào tay hắn.
Vết đen co giật dữ dội. Những sợi tơ đen bị xé ra khỏi da thịt, cuốn theo luồng hút. Cơn đau xé từ vai đến đầu ngón tay, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Hắn nghiến răng, không rụt tay về. Toàn thân run lên.
Rồi dần dần, cơn đau dịu đi.
Vết đen vẫn còn đó, nhưng đã ngừng lan. Những sợi tơ đen ở vai đã lùi về mỏm vai chừng hai đốt ngón tay.
Hắn thở ra một hơi dài.
Văn tự cổ trên tường bắt đầu mờ đi. Ánh sáng hổ phách nhạt dần, từng ký tự tắt lịm. Khi ký tự cuối cùng tắt, bức tường trở lại màu đá xỉn tối.
Trên đầu ngón tay hắn, da rỉ ra một giọt máu nhỏ. Vết máu hòa vào đá — hắn thấy rõ. Các thớ đá siết nhẹ quanh giọt máu, hút nó vào sâu bên trong.
Một phản ứng sống. Có chủ đích.
Những văn tự này vừa hút một phần hắc khí. Và chúng cần thêm.
Hắn lùi nửa bước, tay phải siết chặt cuốn sách. Vết đen trên tay trái đã bớt căng thẳng, các ngón tay không còn run.
Sau lưng hắn, từ cuối hành lang, một tiếng thở dài vang lên.
Âm thanh kéo dài, khàn đục, phát ra từ một lồng ngực đã khô cạn hơi thở từ lâu. Nó dội từ mọi phía, từ trong những kẽ đá.
Lý Mặc đứng im. Tay trái vẫn áp lên tường, tay phải khẽ kéo cuốn sách lên.
Tiếng thở dài không lặp lại.
Chỉ còn lại sự im lặng — nặng hơn trước, thứ gì đó vừa thức dậy đang quan sát.
Hắn từ từ hạ tay trái khỏi tường.
Và nhìn thấy đường rạn. Không phải vết nứt do thời gian — đó là một đường viền thẳng tắp, chạy từ dưới chân tường lên cao quá đầu người, gập ngang, rồi xuống. Một khung cửa.
Lý Mặc đưa ngón tay lần theo đường viền. Sâu. Sắc.
Một cánh cửa đá ẩn trong tường.
Phía giữa cánh cửa, ngang tầm ngực hắn, một hõm nhỏ hình tròn, vừa bằng lòng bàn tay. Dưới đáy hõm là những đường vân chạy đồng tâm, xoáy vào trung tâm.
Hắn đặt ngón tay vào hõm đó.
Cánh cửa không mở.
Nhưng Hồng ấn trên ngực hắn nóng lên — không chỉ nóng. Nó đập. Cùng nhịp với những đường vân đồng tâm dưới ngón tay hắn. Một nhịp, rồi hai, ba — chậm, đều.
Hắn chưa từng thấy Hồng ấn phản ứng như vậy.
Hắn rút tay khỏi hõm đá.
Đứng trước mặt hắn là một cánh cửa không có tay nắm, không bản lề. Hắn biết nó mở được. Và thứ mở nó — máu, vết đen, Hồng ấn — tất cả đều nằm trên người hắn.
Hắn quay đầu nhìn lại hành lang phía sau.
Bóng tối vẫn đặc quánh. Tiếng thở dài không lặp lại, nhưng hắn vẫn cảm nhận được thứ gì đó ở phía cuối — đang nín thở, chờ đợi.
Phía trước, bức tường đá với cánh cửa không chốt.
Lý Mặc đặt tay lên mép hõm, cào nhẹ móng vào đá. Một âm thanh khô, nhỏ.
Bên trong cánh cửa, thứ gì đó đáp lại — một tiếng vọng khô khốc, gần cùng nhịp.
Hắn hạ tay xuống.
Xoắn ốc đen trên ngón tay trỏ phải tê dại, vô tri. Hồng ấn vẫn đập chậm, còn ấm.
Hai mươi hai năm trong nghề — lần đầu tiên trong đời hắn nghe thấy một cánh cửa lên tiếng trước.