Chương 20: Kẻ Từ Bóng Tối
Hơi thở Lý Mặc dồn dập. Tay trái hắn tê dại, vết đen co lại khỏi vai hai đốt ngón tay vẫn còn âm ỉ như lửa than phủ tro. Cánh cửa đá hiện rõ trong ánh đuốc — khung hoa văn cổ chìm sâu, một hõm tròn trên bề mặt vừa khít với Hồng ấn trên ngực. Phía cuối hành lang, im lặng. Tiếng thở dài kia không lặp lại.
Hắn chờ thêm một nhịp tim. Rồi hai nhịp. Không gì động đậy.
Lý Mặc đưa tay phải lên — ngón trỏ tê tới mất cảm giác. Hắn xoay người, đặt lòng bàn tay phải vào hõm tròn.
Cảm giác ấm áp từ Hồng ấn truyền qua cánh tay. Ban đầu một mạch nước nhẹ, sau đó phồng lên thành dòng nhiệt sâu lắng. Những đường khắc trên cửa bắt đầu rực lên màu cam nhạt, lần lượt từng đoạn, mạch máu của cơ thể sống vừa thức giấc.
Một tiếng động nặng nề vọng từ trong tường. Đá mài trên đá. Cửa rung nhẹ.
Rồi nó khựng lại.
Chỉ hé ra một khe hở, không rộng hơn ngón tay út. Đủ để thấy bóng tối bên kia — một thứ bóng đặc quánh, không phản chiếu ánh đuốc, ngưng tụ từ hư vô nuốt gọn tia sáng. Mùi đất ẩm mốc và thứ gì đó kim loại thoảng qua khe hở.
Lý Mặc siết chặt ngón tay vào hõm tròn. Lần nữa, hắn dồn ý niệm vào Hồng ấn. Dòng nhiệt bùng lên mạnh hơn, hơi nóng làm mồ hôi trên trán bốc hơi. Cánh cửa rên rỉ, nhưng không hé thêm. Bị một lực vô hình chặn cứng từ bên trong.
—
Giọng nói vang lên từ phía sau:
— Ngươi chưa đủ tư cách bước qua.
Âm thanh khô như lá mục lật giữa gió. Không vang, không trầm — nó nằm ngay trên sống tai, khiến da đầu Lý Mặc căng cứng.
Hắn rút tay khỏi hõm tròn, xoay gót. Miệng vẫn mím chặt.
Đầu hành lang, nơi bóng tối dày nhất, một hình người đang đứng. Nó mặc thứ áo bào rách, màu xám tro, buông lơ lửng quanh thân thể không xương thịt. Không thấy mặt. Không thấy tay. Chỉ một khối tối đen trong lòng áo, thứ bóng tối ấy đặc hơn, di động hơn bóng tối chung quanh.
Hình người không bước. Nhưng khoảng cách giữa nó và Lý Mặc thu hẹp lại — nó tan ra rồi tái tụ chỉ trong một cái chớp mắt. Lý Mặc lùi nửa bước, lưng chạm cánh cửa đá. Hòn đá lạnh thấm qua áo.
— Ta canh lối này — giọng nói vang lên lần nữa. Lần này Lý Mặc thấy một rung động nhẹ trong bóng tối dưới viền mũ áo — nơi miệng phải nằm — nhưng không hở ra kẽ hở nào. — Cánh cửa này không phải cho kẻ mang vết thương chưa đầy.
—
Ánh đuốc tạt theo luồng gió lạnh từ cuối hành lang. Trong thoáng chốc, hình người lộ rõ hơn. Lớp áo bào cũ kỹ hằn những vệt đen như vết cháy. Trên ngực áo — nơi thường có hoa văn tông môn — là một đường tròn khuyết, cùng một thứ khắc ấn mờ dần.
Lý Mặc thoáng thấy — đường cong quen thuộc, cách bố trí na ná Hồng ấn, nhưng thiếu một nét. Hoặc đã từng có nét đó trước khi bị tẩy.
— Ngươi mang Hồng ấn của người giữ lối — hình người nói tiếp, nghiêng đầu, lắng nghe một âm thanh mà Lý Mặc không nghe thấy. — Nhưng chưa hiểu bản chất của nó. Chìa khoá và cửa không phải một. Có hai chìa, có bảy cửa. Ngươi chỉ cầm một mảnh, và mở một khe.
Một khe là đủ cho người đã sẵn sàng. Ngươi chưa sẵn sàng.
—
Vết đen trên tay trái Lý Mặc bắt đầu ngứa.
Không phải cơn ngứa ngoài da — một cảm giác luồn sâu dưới cơ, ai đó dùng kim khâu kéo từng sợi chỉ đen trong mạch máu. Hắn cúi nhìn. Dưới ánh đuốc cam, những đường vân đen rõ hơn trước. Chúng đã co lại khỏi vai, đúng, nhưng từ lúc nãy đến giờ, không hề ngừng rung lên từng đợt. Và — hắn nheo mắt — một nhánh mới, mỏng như tơ, bắt đầu mọc ra từ cổ tay hướng lên cẳng tay. Một phần tư đốt ngón tay.
Hình người nhìn thấy.
— Ấn ký thư viện đã chạm ngươi sâu hơn ngươi tưởng. Máu văn tự cổ chỉ làm nó chậm lại, không chặn được. Nếu ngươi muốn sống qua ngày thứ tám, ngươi cần bước qua cánh cửa này. Nhưng ngươi chưa thể.
Lý Mặc đưa mắt lên, nhìn thẳng vào khối bóng tối nơi khuôn mặt nên nằm.
Một khoảng lặng dài. Đuốc tí tách.
— Ta cho ngươi một sự thật — giọng hình người bỗng nhỏ hơn, gần hơn. — Cánh cửa thứ hai nằm dưới gốc cây bạch quả già trong nội viện, chìa của nó là máu của người đã từng ngồi dưới gốc cây trước khi thư viện thức giấc. Một tu sĩ họ Trần —
Giọng nó chùng xuống. Một khoảng ngắt rất nhẹ, gần như không có.
— đã chết hai mươi năm trước.
Nó ngừng.
— Ngươi có thể tìm xương hắn, lấy một giọt tuỷ. Hoặc tìm con cháu hắn. Nhưng ngươi không còn chín ngày. Ngươi còn tám. Nếu ta không nhầm, mặt trời sắp mọc lần thứ ba từ khi ngươi bước vào đây.
Lý Mặc không hỏi nó làm sao biết. Hắn chỉ nhắm mắt lại một giây, cảm nhận dòng nhiệt Hồng ấn chạy từ ngực lên cổ, rồi xuống cánh tay phải. Ngón trỏ phải tê cứng, nhưng lòng bàn tay vẫn ấm. Hắn mở mắt, gật đầu một cái. Không nói.
Hình người đứng yên.
—
Khe cửa sau lưng Lý Mặc phát ra một âm thanh nhỏ — ai đó kéo sợi xích sắt trên nền đá ẩm. Hắn quay lại. Khe hở vẫn chỉ rộng một ngón tay, nhưng từ lòng tối bên trong, một thứ khí lạnh tỏa ra làm tắt một phần ánh đuốc phía trái.
Trong giây lát, hắn thấy một bàn tay trắng bệch, ngón dài, lướt qua khe hở rồi mất hút. Hoặc chỉ là bóng tối chuyển động.
Lý Mặc lùi xa cửa một bước. Rồi thêm một bước.
— Nếu ngươi cố gắng lần nữa trước khi có chìa thật — giọng hình người vọng từ phía sau, xa hơn trước — cánh cửa sẽ nuốt ngươi. Ta không ngăn ngươi. Ta chỉ canh gác.
—
Lý Mặc đứng giữa hành lang, một bên là bóng người bất động, một bên là khe cửa rỉ ra bóng tối lạnh. Hắn nhìn xuống tay trái. Vết đen đã ngừng ngứa. Nhánh tơ mới nằm trên da, không nhúc nhích.
Hắn bước. Mỗi bước dài hơn bước trước. Khi đi ngang chỗ hình người đứng, hắn thoáng thấy dưới vành mũ áo — một tia sáng rất nhạt. Ai đó vừa chớp mắt trong bóng tối.
Rồi bóng hình tan ra, hòa vào mảng đen cuối hành lang, để lại mùi gỗ mục và đá vôi.
Lý Mặc không ngoái đầu. Hắn tiếp tục đi. Nhiệt từ Hồng ấn theo nhịp chân chạy đều xuống lòng bàn tay phải, rồi lại lên — từng nhịp, từng nhịp, như mạch đập thứ hai miệt mài đếm dưới da.