Đơn Xin Nghỉ Phép
Tin nhắn cuối của Nam vẫn nằm trên đầu màn hình khi Thái dựng xe trước tòa nhà cũ trên đường Trần Phú.
“Đến trước 7 giờ 30. Đừng vào bằng cửa sau.”
Bảy giờ hai mươi bảy.
Cô đứng dưới mái hiên vài giây, ngón tay còn đặt trên điện thoại. Đêm qua, sau khi dặn câu đó, Nam đã im đúng lúc cô muốn hỏi thêm về chuyện gia đình mình. Không phải ông vô tình. Ông cắt ngang rất đúng nhịp, như thể biết nếu để cô nói tiếp, cô sẽ nói ra điều lâu nay vẫn giấu. Cảm giác bị treo lại từ tối qua còn nguyên. Nhưng việc trước mắt không cho cô giữ nó quá lâu.
Thái đi thẳng bằng cửa chính.
Chị lễ tân tầng dưới vừa ngẩng lên đã nhận ra cô. “Em tới sớm ghê.”
“Dạ. Anh Nam lên rồi hả chị?”
“Lên từ sớm.” Chị hạ giọng. “Chưa tới bảy giờ đã thấy anh ấy vào. Hồi nãy còn xuống nhờ chị kiểm tra camera hành lang tầng trên tối qua. Xong lại lên rồi.”
Một nhịp ngắn. Thái hỏi tiếp: “Giờ anh ấy còn ở trên không chị?”
“Vừa ra ngoài nghe điện thoại hay đi đâu đó chị không rõ. Chị chỉ biết lúc nãy mặt anh ấy không được ổn lắm.”
Vậy là khớp. Nam đã tới trước, đã kiểm tra cái cần kiểm tra. Chỉ là giờ ông không ở đúng chỗ.
Thái cảm ơn, bước lên cầu thang. Tiếng gót giày cô gõ trên bậc gạch cũ nghe rõ hơn mọi sáng. Cửa kính tầng trên mở hé. Vừa đẩy vào, cô đã thấy phòng Nam sáng đèn.
Không khí trong văn phòng sạch, lạnh, nhưng không yên. Cửa phòng riêng của Nam mở, còn tủ sắt ở góc trong đang khép hờ một đốt ngón tay. Trên bàn ngoài, một chồng hồ sơ chưa kịp đặt về khay. Có người đã lục, đã xem, đã dừng giữa chừng.
“Em tới rồi.”
Giọng Nam vang lên từ phía trong. Thái quay lại.
Ông đứng cạnh tủ hồ sơ, áo sơ mi xám chưa nhăn nếp nào, nhưng mắt thâm hơn hẳn tối qua. Trên bàn tay trái là chùm chìa khóa, ngón cái vẫn tì vào một chìa riêng như chưa có ý bỏ xuống.
“Anh kiểm tra rồi?” Thái hỏi.
Nam gật. “Ngăn dưới bị xê dịch. Không mất món nào. Ít nhất bề mặt là vậy.”
Ông không vòng vo. Đó là cách xử lý cái hook đêm qua luôn: cô tới, ông đã ở đây, ông đã xác nhận điều bất thường. Không có khoảng trống mơ hồ nào cho người khác lấp vào.
Thái đặt túi xuống bàn mình, đi tới gần hơn. “Ai là người đầu tiên thấy?”
“Anh.” Nam đóng hẳn cửa tủ lại. “Sáu giờ bốn mươi chín lên đến nơi. Bảy giờ mười kiểm tra xong. Có gọi xuống lễ tân hỏi camera hành lang. Chưa xem được ngay vì người giữ bản sao tới trễ.”
“Dấu khóa?”
“Không cạy. Chìa không mất. Cửa ngoài không có vết gì.” Ông nhìn cô. “Thứ đáng ngại nhất không phải bị lấy. Là có người muốn mình biết họ vào được.”
Đúng ý cô nghĩ, nhưng nghe ông nói ra, sức nặng đổi hẳn.
Thái rút sổ, ghi nhanh giờ, tình trạng, lời xác nhận. Nam nhìn cây bút cô chạy trên giấy, ánh mắt dừng một nhịp ở cuốn sổ đó rồi chuyển đi.
“Đêm qua em định nói gì?” ông hỏi đột ngột.
Thái khựng tay.
Ông không nhìn thẳng cô nữa, chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn ngoài, giọng thấp và gọn. “Trong điện thoại. Em nhắc tới mẹ em.”
Hook cũ bị kéo lại, không còn treo lơ lửng.
Thái khép sổ. “Không phải việc gấp.”
“Anh đang hỏi lúc này.”
Cô im vài giây. Nam không thúc. Chính vì không thúc nên càng khó né.
“Mẹ em từng giữ giấy tờ cho người khác,” cô nói. “Không phải nghề nghiệp. Là kiểu cất hộ, giấu hộ, ký nhận hộ. Trong nhà em, giấy tờ luôn là thứ ai cầm thì người đó có quyền nói câu cuối. Hồi nhỏ em ghét chuyện đó. Lớn lên vào đây, nhiều lúc em thấy mình đang làm lại một phiên bản sạch hơn của nó.”
Nam ngẩng lên. Ánh mắt ông không đổi, nhưng đã thật sự nghe.
“Em hỏi anh tối qua,” Thái nói tiếp, “vì em bắt đầu không chắc vụ này là mình đang bảo vệ hồ sơ cho thân chủ, hay đang đứng giữa một trò giữ giấy của người lớn.”
Nam dựa lưng ra ghế. “Nếu em muốn câu trả lời dễ nghe, anh không có.”
“Em không cần dễ nghe.”
“Được.” Ông đặt chìa khóa xuống bàn. “Vậy nghe khó. Từ đầu, hồ sơ Hân - Phúc đã không chỉ là hồ sơ ly hôn. Có người muốn một số giấy nằm ở đúng chỗ, có người muốn chúng biến mất, có người chưa cần lấy ngay nhưng cần biết ai giữ. Văn phòng này đang ở giữa. Em ở giữa.”
Thái nghe mà sống lưng căng lên, không phải vì bất ngờ, mà vì ông rốt cuộc chịu gọi đúng tên chỗ đứng của cô.
“Còn anh?” cô hỏi.
Nam cười rất nhạt. “Anh chưa bao giờ đứng ngoài.”
Tiếng cửa ngoài bật mở cắt ngang câu đó. Duy bước vào, tóc còn ẩm, tay cầm cà phê, vẻ mặt đã biết mình tới không kịp một nhịp quan trọng.
“Ủa. Em tưởng anh chưa tới.”
Nam quay sang. “Tới rồi. Kiểm tra rồi.”
Duy nhìn thẳng về tủ sắt, đặt ly xuống hơi mạnh tay hơn bình thường. “Kết quả?”
“Ngăn dưới bị xê dịch. Chưa thấy mất.” Nam đáp.
Không khí trong phòng siết lại rất nhanh. Duy đi tới bàn ngoài, kéo ghế ngồi, không hỏi lan man. “Vậy làm tiếp thế nào?”
Nam chưa trả lời ngay. Ông lấy điện thoại ra, màn hình vừa sáng đúng lúc có cuộc gọi tới. Tên hiện trên màn hình: Trịnh Tuấn An.
Cả ba đều nhìn thấy.
Nam bấm nhận, đứng dậy đi vào sát cửa kính mặt tiền, không bật loa ngoài. Thái chỉ nghe loáng thoáng vài chữ rơi ra từ phía ông: “Ừ... tôi đang ở văn phòng... không, chưa báo ai... anh nói lại đoạn cuối.”
Duy cúi thấp người, nói rất khẽ: “Trịnh Tuấn An gọi giờ này là xấu.”
Thái đáp nhỏ: “Chưa chắc. Nhưng không tốt.”
Nam nghe máy chưa đầy ba phút. Khi quay lại, sắc mặt ông lạnh hẳn, kiểu lạnh sau khi một nghi ngờ được xác nhận thêm một mảnh.
“Đổi ưu tiên,” ông nói. “Từ giờ, hồ sơ Hân - Phúc không rời khỏi tầng này nếu không có anh hoặc hai người cùng ký nhận. Không chuyển bản mềm qua nhóm chung. Ai hỏi, trả lời đang rà soát hiện trạng tài liệu.”
Duy chống tay lên bàn. “An nói gì?”
“Bên ngoài đang có người hỏi vòng về tiến độ hòa giải và phần quyền căn hộ.” Nam đáp ngắn. “Hỏi không đúng kênh. Quá sớm để gọi là tò mò.”
“Bên Phúc?”
“Chưa rõ.”
Thái ghi nhanh từng ý. Không phải lệnh chính thức trên giấy, nhưng những câu này mới là thứ giữ văn phòng khỏi gãy nhịp.
Nam quay sang cô. “Bảng thời gian của em cập nhật tới đâu?”
“Đêm qua tới mốc bìa vàng, mẩu giấy in nhiệt, trang sao chụp khác lượt và lần người lạ hỏi tên dưới sảnh. Sáng nay em sẽ thêm việc ngăn tủ bị xê dịch.”
“Làm ngay. Gộp cả mốc cuộc gọi của An.”
“Dạ.”
Điện thoại Nam lại rung. Lần này ông nhìn màn hình lâu hơn, rồi tắt đi, không bắt máy. Duy để ý thấy.
“Ai vậy?” anh hỏi.
“Gia Hân.”
Thái ngẩng lên.
Nam đặt máy xuống, ngón tay gõ một nhịp lên mặt bàn. “Chưa gọi lại ngay. Để anh xem tin trước.”
Ông mở cuộc trò chuyện. Cả ba không chen vào, nhưng từ nét mặt ông cũng đủ biết tin nhắn không phải kiểu hỏi giờ hẹn bình thường.
Một lúc sau, Nam đưa máy cho Thái và Duy xem. Gia Hân nhắn rất ngắn: “Sáng nay có người đứng dưới chung cư hỏi bảo vệ giờ em ra vào. Em không chắc họ hỏi em hay hỏi ai khác. Anh gọi lại khi tiện.”
Duy chửi thề rất khẽ.
Nam cầm lại điện thoại, gọi thẳng cho Gia Hân. Ông không tránh hai người nữa.
“Chị đang ở đâu?” ông hỏi ngay.
Giọng Gia Hân qua loa nhỏ, căng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. “Ở nhà. Em chưa xuống.”
“Được. Tạm thời đừng ra ngoài một mình. Nếu có ai liên hệ về hồ sơ, không trả lời sâu. Chỉ ghi tên, số, giờ gọi. Tôi sẽ gọi lại sau khi chốt việc trong văn phòng.”
“Có chuyện gì hả anh?”
Nam dừng một nhịp. “Có dấu hiệu người ngoài đang dò. Chưa kết luận gì thêm. Chị cứ làm đúng lời tôi.”
Ông cúp máy. Không giải thích thêm cho thân chủ, cũng không trấn an rỗng. Đó là cách ông vẫn làm khi biết hứa nhiều hơn dữ kiện chỉ khiến người khác chủ quan.
Duy thở ra, giọng gắt hẳn. “Bây giờ anh còn định bảo đây là ngẫu nhiên không?”
“Anh chưa bảo thế.” Nam nhìn anh. “Nhưng cũng chưa đủ để lao ra kết luận. Việc mình làm lúc này là giữ hiện trạng và cắt bớt đầu biết chuyện.”
Chị Hồng tới lúc bảy giờ năm mươi tám. Vừa bước vào, chị đã nhìn thấy đủ ba người tụ lại ở bàn ngoài và hiểu ngay sáng nay không còn là buổi phân hồ sơ như thường lệ.
“Anh Nam.” Chị gật đầu chào, rồi nhìn sang tủ sắt. “Em nghe dưới kia nói anh kiểm tra rồi.”
“Rồi.” Nam đáp. “Chưa mất.”
Chị Hồng đặt túi xuống ghế, không ngồi. “Hành chính hỏi em sáng nay có đổi lịch làm việc không. Em chưa trả lời.”
Nam quay hẳn sang chị. “Không đổi theo hướng công bố gì cả. Ai cần biết thì biết đúng phần họ cần.”
“Còn buổi một giờ bốn mươi với Khang và Phúc?”
“Giữ.”
Thái liếc lên. Canon ngày hôm nay vẫn còn nguyên: Nam không biến mất, không nghỉ phép, không rời bàn. Mọi mốc tiếp tục đứng được.
Chị Hồng gật. “Được. Vậy trước mắt em chặn mấy câu hỏi dưới tầng. Nhưng có một chuyện.” Chị dừng một chút. “Sáng nay ngăn thư nội bộ có một thư điện tử in ra, nặc danh, tiêu đề kiểu như thông báo nghỉ phép của anh.”
Duy ngẩng phắt đầu. “Cái gì?”
“Em chưa cho ai xem.” Chị lấy từ túi ra một tờ giấy gập đôi, đặt lên bàn. “Không có địa chỉ gửi nội bộ tử tế. Chỉ là hòm thư lạ, giả danh chữ ký điện tử. Nội dung nói anh tạm ngưng xử lý hồ sơ vì việc gia đình.”
Nam không chạm vào tờ giấy ngay. Ánh mắt ông lặng đi một nhịp rất ngắn, rồi cầm lên đọc.
Thái cũng nhìn theo. Nội dung đúng là được làm theo kiểu văn bản nội bộ: ngắn, gọn, có tên Nam, có câu “trường hợp khẩn báo qua hành chính”. Nhưng nhìn kỹ, phần định dạng lệch. Dòng chữ ký bị kéo giãn. Địa chỉ gửi phía trên là một hòm lạ không theo cấu trúc văn phòng. Đây không phải tình trạng thật. Đây là mồi.
“Bỏ ngay khả năng coi đây là thông báo chính thức,” Nam nói, giọng phẳng. “Không chuyển tiếp. Không nhắc lại dưới dạng tin đồn.”
Duy cầm tờ giấy lên, đọc hết rồi cười khan. “Hay đấy. Chưa lấy được hồ sơ thì thử bẻ đầu mối.”
“Không chỉ bẻ đầu mối,” chị Hồng nói. “Nếu tờ này tới tay đúng người, họ sẽ tin văn phòng đang hở.”
Nam đặt tờ giấy xuống. “Nó đã tới tay đúng người.”
“Là ai?” Thái hỏi.
“Là mình.” Ông đáp. “Và đó là điều người gửi muốn.”
Một câu ngắn, nhưng mở đúng bản chất chuyện này. Không phải cứ giả danh là nhằm đánh lừa tất cả. Đôi khi chỉ cần tạo ra một phiên bản đủ hợp lý để người trong nhà nhìn nhau lệch đi nửa bước.
Nam quay sang Duy. “Xuống hành chính. Xác nhận không có thông báo nghỉ nào từ anh. Yêu cầu giữ lại bản gốc thư điện tử, nhật ký in, giờ nhận. Không nói thêm.”
“Rồi.”
“Chị Hồng,” ông nói tiếp, “chị giữ quầy ngoài. Nếu có ai hỏi lịch anh, trả lời anh đang xử lý hồ sơ tại chỗ.”
“Được.”
Cuối cùng ông nhìn Thái. “Em theo anh.”
Cô cầm sổ, đi theo ông vào phòng riêng. Cửa khép lại. Bên ngoài vẫn nghe tiếng Duy bước nhanh xuống cầu thang.
Nam mở máy tính, đăng nhập hòm thư chính thức rồi nghiêng màn hình cho Thái cùng nhìn. Không có thư nào mang tiêu đề kia trong hệ thống thật. Ông mở thư mục đã xóa, rồi nhật ký gửi. Trống. Sau đó ông lấy trong ngăn kéo ra một bìa mỏng, đặt trước mặt cô.
“Đây là bản anh giữ riêng từ tuần trước. Chưa đưa ai xem.”
Bên trong là hai ảnh chụp màn hình số lạ, một mảnh ghi chú viết tay, và một bản danh sách cuộc gọi ngắn. Không nhiều, nhưng đủ cho thấy Nam đã ngửi thấy chuyện này từ trước sáng nay.
“Vì sao giờ mới cho em xem?” Thái hỏi.
“Vì tới sáng nay nó mới chạm vào cửa văn phòng.” Ông đáp. “Trước đó, anh còn có thể coi là tín hiệu rời rạc.”
Cô lật ảnh đầu tiên. Một số lạ nhắn đúng một câu: “Giấy giữ lâu quá rồi.” Ảnh thứ hai là cuộc gọi nhỡ lặp lại ba lần vào rạng sáng hai ngày trước.
Thái khép bìa lại. “Anh nghĩ họ đang tìm thứ nào nhất?”
Nam nhìn về phía tủ sắt ngoài kia như thể vẫn thấy được qua bức tường. “Nếu là tiền, họ đã chọn cách khác. Nếu là đòn với thân chủ, họ đã đánh thẳng hơn. Thứ họ cần có thể là một mảnh đủ nhỏ để đổi nghĩa cả tập hồ sơ.”
Trang sao chụp khác lượt. Mẩu giấy in nhiệt. Bìa vàng cũ. Trong đầu Thái hiện lên từng món.
“Anh tin ai trong nhà?” cô hỏi.
Nam không trả lời ngay. Câu hỏi này đi xa hơn việc sắp xếp hồ sơ.
“Anh tin theo tầng,” ông nói sau cùng. “Tin tới đâu thì cho biết tới đó. Hôm nay em lên thêm một tầng.”
Cô không thấy đó là lời khen. Là trách nhiệm. Cũng là giá.
Một lúc sau, Duy trở lên. “Hành chính xác nhận. Không có thư thật trong hệ thống. Bản in được để ở ngăn thư lúc sáng sớm, chưa rõ ai bỏ vào. Camera tầng dưới chỉ thấy một người đội mũ mang khẩu trang ghé qua quầy rồi đi.”
“Giữ hình,” Nam nói.
“Đã dặn.”
Chị Hồng đẩy cửa vào nửa chừng. “Dưới kia có người gọi hỏi anh Nam có ở văn phòng không. Không xưng danh. Em nói anh bận, họ cúp.”
Nam liếc đồng hồ. Gần tám giờ rưỡi.
Ông bước ra giữa phòng, nhìn lần lượt ba người như tự chốt đội hình tạm cho ngày hôm nay.
“Nghe đây,” ông nói. “Từ giờ tới trưa, ưu tiên một: khóa tin giả. Ưu tiên hai: rà lại đường đi của mọi tài liệu nhạy cảm trong vụ Hân - Phúc. Ưu tiên ba: giữ lịch làm việc chiều với Khang và Phúc, nhưng đổi cách tiếp cận. Không nói lan man, chỉ chốt điều cần chốt.”
Duy khoanh tay. “Còn Gia Hân?”
“Anh sẽ gọi lại sau khi xong cuộc trao đổi với An.” Nam đáp. “Nếu có gì bất thường thêm ở chỗ chị ấy, mình đổi phương án ngay.”
Thái hỏi: “Em làm gì?”
Nam nhìn cô. “Em dựng lại toàn bộ dòng thời gian từ lúc bìa vàng xuất hiện tới sáng nay. Không chỉ mốc hồ sơ. Cả người chạm, chỗ đặt, cuộc gọi chen vào. Đừng làm bản đẹp. Làm bản dùng được.”
Cô gật. Việc này hợp với cô nhất. Và lần đầu trong buổi sáng, cô thấy rõ mình không còn chỉ là người ghi chép theo sau nữa.
Nam vừa định nói thêm thì điện thoại Duy rung lên. Anh nhìn màn hình, mày nhíu lại.
“Ai?” chị Hồng hỏi.
Duy không trả lời ngay. Anh đưa máy cho cả ba cùng nhìn.
Tên hiện trên màn hình không lưu, chỉ là số lạ. Nhưng dòng tin nhắn mới bật lên trước mắt họ đủ làm cả phòng lạnh đi.
“Tủ khóa kỹ thế cũng mệt. Thử nhìn lại tập giấy của Đỗ Văn Hoan xem còn đủ không.”
Không ai nói ngay.
Vì nếu người gửi chỉ đang hù dọa, họ đã chọn đúng món để hù. Còn nếu không phải hù, nghĩa là có một thứ trong ngăn đó đã bị động vào theo cách tinh hơn cái nhìn đầu tiên của họ.
Nam đưa tay lấy chùm chìa khóa.
“Ra tủ,” ông nói.
Và lần này, không ai còn nghĩ buổi sáng hôm nay sẽ dừng ở mức “chưa thấy mất gì” nữa.