Bản Chụp Không Có Người Gửi
Điện thoại vẫn còn sáng trong tay Thái. Dòng chữ từ số lạ nằm im trên màn hình, ngắn đến mức gần như cố ý chọc đúng một điểm:
Muốn biết cửa sau mở ở đâu, đừng chỉ nhìn tiền ngày 17/3.
Cô không trả lời. Quy định Nam vừa dặn còn nóng nguyên trong đầu. Thái chụp lại màn hình, ghi giờ nhận vào mép sổ bằng bút chì, rồi khóa máy.
Ngăn tủ dưới cùng đã đóng lại. Nhưng cảm giác câu kia nằm ngoài ngăn kéo, ngoài ổ khóa, ngoài cả căn phòng.
Sáng hôm sau, cô đến sớm hơn cả mốc Nam từng yêu cầu. Đường Trần Phú còn chưa đông hẳn. Tầng dưới mới mở đèn nửa dãy, chị lễ tân đang cắm ấm nước. Thái chào, đi thẳng lên cầu thang. Ở hành lang tầng hai, tiếng chìa khóa chạm nhau rất nhỏ trong tay cô.
Nam đã có mặt trước. Áo sơ mi trắng xắn tay, cổ tay áo hơi nhàu như đêm qua không ngủ đủ. Anh không hỏi câu nào thừa, chỉ hất cằm về phía bàn họp nhỏ.
“Lấy ra. Xử lý ngay cái phong bì.”
Thái gật đầu. Cô đeo găng, mở ngăn tủ dưới cùng cùng Nam, lấy túi nhựa đựng bản in màu chụp giao dịch ngân hàng ra trước. Kế bên là phong bì chứa mẩu in nhiệt cũ, tập riêng về Đỗ Văn Hoan, bìa vàng, mảnh bìa Gia Hân để lại. Từng thứ im lặng mà nặng tay.
Duy đến sau vài phút, tóc còn chưa khô hẳn. Anh đặt ly cà phê xuống mà không uống, kéo ghế ngồi chếch bên cửa như thói quen mỗi khi cần nhìn tổng thể bàn hồ sơ.
“Em mở đi,” anh nói. “Mình đừng đoán người gửi nữa. Xem nó kể cái gì.”
Thái đặt bản in màu lên giữa bàn. Tờ giấy tốt, màu đậm hơn mức photo bình thường. Ảnh chụp màn hình giao dịch được in khổ A4, cắt vừa lề. Tên người chuyển là Trần Hữu Phúc. Người nhận: Đỗ Văn Hoan. Số tiền: một trăm tám mươi triệu đồng. Thời gian: mười lăm giờ bốn mươi hai phút, ngày mười bảy tháng ba.
Mốc giờ ấy khớp với mẩu in nhiệt ngân hàng bị kẹp trong bản thỏa thuận tài sản đề ngày mười hai tháng ba.
Thái không nói ngay. Cô kéo phong bì mẩu in nhiệt lại, đối chiếu con số giờ phút trước, rồi lấy tập sao kê ảnh Gia Hân đã cung cấp hôm trước. Bố cục bốn cột trong trang rà soát mới mở sẵn: mốc thời gian, giấy tờ, dòng tiền, người xuất hiện.
Đầu bút chì của cô dừng lại đúng một nhịp ở cột dòng tiền.
Không chỉ ngày mười bảy.
Tin nhắn số lạ nói đừng chỉ nhìn ngày mười bảy. Nghĩa là người gửi biết cô đang bị hút vào đúng giao dịch này.
“Em xem mép ảnh trước,” Nam nói.
Thái nghiêng tờ giấy dưới ánh đèn. Cô không soi nội dung trước nữa mà soi vật lý của bản chụp. Viền ảnh hơi lệch, góc phải trên có một dải răng cưa mỏng như vết chụp lại từ màn hình khác, không phải ảnh xuất trực tiếp từ ứng dụng ngân hàng. Phần nền đen không thuần một màu; có hai nấc sáng khác nhau ở cạnh dưới, gợi ý ảnh từng được cắt hoặc chụp qua ít nhất một lần trung gian. Thanh trạng thái phía trên bị cắt mất nửa biểu tượng pin, nửa cột sóng.
“Không phải bản gốc từ ngân hàng,” cô nói, giọng thấp. “Ít nhất là ảnh màn hình chụp lại ảnh màn hình. Hoặc ai đó mở ảnh này trên máy khác rồi chụp tiếp.”
Duy chồm lên, chống hai ngón tay xuống mép bàn. “Có dấu chỉnh sửa không?”
“Chưa thấy dấu ghép thô.” Thái đưa ngón tay đã đeo găng chỉ vào phần chữ số. “Phông số tiền, khoảng cách dòng, mép răng cưa của chữ còn đều. Nếu sửa thì người làm không vụng. Nhưng vấn đề ở đây không phải thật giả một phát kết luận được.”
Nam dựa lưng ghế, mắt dừng ở tờ giấy chứ không nhìn cô. “Nói giá trị của nó.”
“Không đủ làm chứng cứ độc lập.” Thái đáp ngay. “Mình không có thiết bị gốc, không có xác nhận từ ngân hàng, không có chuỗi lưu giữ. Đem riêng tờ này ra thì chỉ là bản chụp nặc danh, dễ bị phủi.”
Cô lật sang sao kê đã có từ phía Gia Hân. Ngày bảy tháng ba, chín mươi triệu từ Đỗ Văn Hoan vào tài khoản Gia Hân. Ngày chín tháng ba, bốn mươi triệu nữa. Ngày mười một tháng ba, Gia Hân chuyển một trăm tám mươi triệu cho Đỗ Văn Hoan. Chuỗi đó vốn đã kỳ. Bây giờ thêm một giao dịch cùng số tiền từ Phúc sang Hoan ngày mười bảy.
“Nhưng nó xác nhận hướng nghi ngờ của mình đúng,” Thái nói tiếp. “Một trăm tám mươi triệu không đứng riêng. Nó lặp lại như một mốc trong chuỗi. Hoan không chỉ xuất hiện một lần trong lời nhắn cũ của anh Phúc hay trên sao kê chị Hân. Hoan nằm giữa nhiều lượt dịch chuyển.”
Duy cuối cùng mới với ly cà phê, uống một ngụm đã nguội. “Cùng một con số đi qua nhiều người. Không giống trả nợ vặt.”
“Cũng không giống đặt cọc bình thường.” Thái kéo thêm tờ giấy nháp, viết ba dòng ngắn:
7/3: Hoan → Hân: 90 9/3: Hoan → Hân: 40 11/3: Hân → Hoan: 180 17/3: Phúc → Hoan: 180
Cô ngừng bút ở dòng cuối. “Nếu chỉ nhìn riêng 17/3 thì tưởng là khoản độc lập sau khi ký phụ lục. Nhưng đặt cạnh các mốc trước, nó giống mắt xích lặp lại giá trị đã dùng trước đó.”
Nam không khen. Anh vốn ít khi khen đúng lúc người khác bắt đầu hăng. “Mắt xích thì phải có hai đầu. Trước nó là gì, sau nó là gì, chưa biết. Đừng vì trùng số mà nhảy sang kết luận rửa hay vòng tiền.”
Thái gật đầu. Cô biết anh đang chặn đúng chỗ mình suýt lao qua. Năng lực nghề này không nằm ở chỗ nghĩ ra giả thuyết mạnh tay nhất. Nó nằm ở chỗ dừng đúng chỗ chưa đủ.
Cô đổi cách đọc. Không nhìn con số trước, nhìn nhu cầu thực tế của người làm giấy.
Nếu một hồ sơ ly hôn được dùng làm vỏ ngoài cho việc che một chuyển dịch tài sản, thì giấy tờ dân sự phải bám nhịp tiền ở mức nào đó: trước khi ký, lúc ký, sau khi ký, hoặc khi cần tạo lớp giải thích về sau. Khoản một trăm tám mươi triệu ngày mười bảy có thể là thực hiện nghĩa vụ nào đó. Nhưng khoản cùng số tiền ngày mười một từ Gia Hân quay về Hoan lại làm câu chuyện lệch hẳn. Nó cho thấy Hoan không chỉ là người chuyển một lần rồi biến mất; ông ta là nút trung gian, hoặc người đứng hộ, hoặc người nhận hộ rồi trả vòng.
“Có một chuyện,” Thái nói, mắt vẫn dán lên các cột. “Nếu tin nhắn nói đừng chỉ nhìn ngày mười bảy, thì người gửi đang đẩy mình sang một trục dài hơn. Họ muốn mình thấy chuỗi. Hoặc muốn mình tin có chuỗi.”
Duy cười nhạt. “Khác nhau một trời.”
Nam nhìn sang anh. “Nói tiếp.”
Duy đặt ly xuống, ngón tay gõ nhẹ vào cột thời gian. “Em thấy có hai khả năng. Một, bên trong có người sốt ruột, sợ mình chỉ bám vào tờ ngày mười bảy nên thả thêm gợi ý để mình đào đúng hướng. Hai, có người dựng một đường ray cho mình chạy, để mình bỏ qua chỗ khác.”
“Còn khả năng ba,” Thái nói. “Họ không cùng một người.”
Căn phòng yên đi một nhịp.
Chị Hồng đi ngang ngoài hành lang, tiếng giày gõ đều rồi xa dần. Máy in trong khu ngoài khởi động, phát ra tiếng rít ngắn. Mọi thứ của văn phòng vẫn bình thường đến khó chịu.
Thái kéo túi nhựa đựng bộ giấy nặc danh ghi tên Gia Hân lại, lật trang bản sao công chứng căn hộ mới có viền xám khác lượt sao. Cô không ghép chúng vào cùng lớp chứng cứ, chỉ đặt cạnh để nhìn cách một bộ giấy được “gom cho liền” trông như thế nào. Rồi cô quay lại bản chụp giao dịch.
Khác.
Bộ giấy căn hộ có dấu vết của người làm hành chính hoặc người ghép tài liệu từ nhiều nguồn. Bản chụp giao dịch này thì khác loại cẩn thận hơn. Không đẹp, nhưng biết chừa đúng chỗ để người xem tin.
“Người gửi cái này hiểu mình đang đọc gì,” cô nói. “Biết mình sẽ đối chiếu giờ với mẩu in nhiệt. Biết mình đang có sao kê của chị Hân. Tức là không chỉ theo dõi bên ngoài. Họ biết đúng những gì đã vào bàn mình.”
Nam xoay cây bút giữa các ngón tay. “Nội gián?”
“Hoặc người từng chạm vào đúng tầng hồ sơ.” Thái không nói mạnh hơn. “Không nhất thiết là người của Nam Hải hiện tại. Có thể là nơi khác biết luồng giấy, biết ai đang cầm phần nào.”
Nam nheo mắt, rồi bất ngờ hỏi một câu chéo sang hướng khác: “Nếu giờ cần dùng cái này để nói chuyện với Gia Hân, em nói sao?”
Thái hơi khựng. Không phải vì khó. Vì cô biết Nam đang thử chỗ mềm của mình.
“Em sẽ không đưa bản chụp ra hỏi thẳng.” Cô trả lời chậm hơn thường lệ. “Em chỉ hỏi lại các mốc từ ngày bảy đến mười bảy, ai nhắc, ai chuyển, ai ngồi cạnh, ai giữ điện thoại, ai nói ghi nội dung thế nào hoặc đừng ghi nội dung gì. Nếu lộ tờ này sớm, mình để người bên kia biết đúng chỗ mình chạm tới.”
Nam gật một cái rất nhẹ. “Được.”
Duy nghiêng đầu nhìn Thái. “Còn anh Phúc?”
“Khó hơn.” Cô xoay bút chì giữa ngón tay cái và ngón trỏ. “Anh ấy không phải kiểu nói nhiều để tự lộ. Nhưng mấy lần trước, chỗ anh ấy khựng đều là khi mốc tiền chạm mốc giấy. Nếu hỏi lại, phải hỏi từ hoạt động thật, không hỏi từ nghi ngờ của mình.”
Duy “ừ” một tiếng. “Kiểu anh có ghé ngân hàng hôm đó không, ai chở, rút hay chuyển, sau đó đi đâu.”
“Không. Cách đó cũ rồi.” Thái lắc đầu. “Anh ấy đã biết bị để ý mốc ngân hàng. Nếu hỏi thế, anh ấy chỉ đóng lại. Em sẽ đi từ việc khác. Ví dụ: ngày mười bảy hôm đó ngoài ký phụ lục thì còn cầm bộ giấy nào nữa, có in thêm ở đâu, ký xong ai giữ bản đầu tiên. Những câu đó kéo ra đường di chuyển. Đường di chuyển mới chạm được tiền.”
Nam nghe xong không nói gì ngay. Anh đứng dậy, đi đến cửa kính, kéo rèm lệch đi một chút rồi thả xuống. Cử động ngắn, nhưng Thái biết anh đang nghĩ.
Cô cũng nghĩ. Không phải về Phúc trước, mà về Gia Hân.
Gia Hân không còn hiện lên trong đầu cô như người phụ nữ nói câu nào tròn câu nấy ở buổi đầu nữa. Hôm đến văn phòng với mảnh bìa vàng, Hân vừa tỉnh vừa mệt. Cái kiểu người từng làm tòa soạn, biết một mẩu chú thích ảnh có thể giết hoặc cứu cả một câu chuyện, nên khi nhận ra tên Lê Quang Vinh trong mục người làm chứng, cô đã khựng mà vẫn ký. Không hẳn vì đồng lõa. Có khi vì người bên cạnh đang lật giấy quá nhanh, vì đứa con bảy tuổi ở nhà, vì cuộc hôn nhân đã mòn tới mức chỉ muốn xong một thủ tục cho xong. Người trưởng thành thường không đổ vì một cú ép lớn. Họ đổ vì chuỗi những lần tự nhủ “ký cái này trước đã”.
Thái từng thấy mẹ mình như thế.
Một tờ giấy vay. Một tờ giấy ủy quyền. Một lời bảo “chỉ là thủ tục”.
Cô kéo mình ra khỏi đoạn nhớ ấy trước khi nó đi quá sâu.
Nam quay lại bàn. “Khang có biết cái này không?”
Duy liếc sang Thái. Cả hai đều hiểu câu hỏi không phải để xin thông tin từ Khang, mà để chặn một hướng nghi ngờ đang lởn vởn trong phòng từ tối qua.
Thái đáp thẳng: “Em không biết. Và em không thấy căn cứ để gắn ngay cho anh ta.”
Nam nhếch miệng rất mờ. “Tốt. Vì anh cũng không biết.”
Một câu hiếm hoi thừa nhận giới hạn thông tin từ anh khiến căn phòng bớt sắc hơn một chút.
Duy chống khuỷu tay lên ghế. “Em thì đoán Khang muốn thu hẹp vụ này về đúng phạm vi thuận tình. Nhưng chuyện thả bản chụp kiểu này... chưa chắc hợp cách anh ta làm.”
“Đoán thôi,” Nam cắt. “Giữ ở mức đoán.”
Thái lật mặt sau tờ giấy in. Trống trơn. Không watermark, không ký hiệu máy in, không vết mực lem mép như từ máy cũ tầng dưới. Cô đem cạnh tờ giấy so với vài loại giấy văn phòng đang dùng. Không trùng hoàn toàn. Bề mặt mịn hơn giấy in thường của Nam Hải, nhưng không phải loại cao cấp. Chi tiết nhỏ, chưa đủ đi đâu, nhưng lại củng cố một điều: người gửi không tiện tay lấy bất cứ thứ gì trước mặt để in.
“Có chuẩn bị,” cô nói.
“Có theo dõi,” Duy thêm.
“Có chủ đích,” Nam chốt.
Thái kéo sổ “Theo dõi kín” lại, nhưng trước khi viết, cô đổi sang một tờ nháp mới. Những ghi chú loại này không nên vào tập chính quá sớm. Cô chia lại trang thành bốn cột, dưới cùng thêm một dòng nhỏ theo chỉ đạo Nam mấy hôm trước: ai biết gì, lúc nào, qua kênh nào.
Ở dòng ngày mười bảy, cô chưa viết “Phúc chuyển Hoan” như kết luận. Cô viết: “Bản chụp nặc danh thể hiện Phúc → Hoan 180, 15:42. Đối chiếu: trùng giờ mẩu in nhiệt. Giá trị hiện tại: xác nhận hướng nghi ngờ, chưa độc lập.”
Nam đứng sau lưng cô vài giây, đọc không phát tiếng. “Giữ cách viết đó.”
Duy rút điện thoại, mở ảnh chụp khung giờ lễ tân gửi từ tối qua. Trên kính cửa, vệt phản chiếu của gọng kính vẫn mỏng như một nét bút đặt sai chỗ. Anh phóng to rồi lắc đầu. “Vẫn chẳng ra gì thêm.”
Thái không nhìn sang. “Không sao. Chương này không cần người gửi lộ mặt.”
Duy bật cười vì chữ “chương” kiểu người làm hồ sơ hay dùng khi nói về một đợt việc. Nam thì không cười, nhưng khóe mắt anh nới ra một chút.
“Bước tiếp theo?” anh hỏi.
Thái hít vào, chậm. “Mình cần người xác minh ở tầng ngoài giấy. Không phải xác minh người gửi. Xác minh nút trung gian. Đỗ Văn Hoan đang nằm trong sao kê, trong tin nhắn cũ, và bây giờ trong bản chụp mới. Nếu chuỗi tiền dài hơn, Hoan là một trong những điểm phải neo xuống sự tồn tại thật.”
“Còn Lê Quang Vinh?” Duy hỏi.
“Không bỏ.” Cô nhìn sang tập riêng về Lê Quang Vinh. “Nhưng nếu Vinh là người nhận bìa chứ không ký, như dấu hằn trong sổ Nam từng ghi, thì Vinh nằm ở tầng bàn giao hồ sơ. Hoan nằm ở tầng dòng tiền. Hai đầu này có thể chạm nhau ở một người sắp xếp, nhưng hiện giờ chưa thấy cầu nối.”
Nam kéo ghế ngồi lại. “Nghĩa là?”
“Nghĩa là muốn đi tiếp, mình phải tìm chỗ hai lớp này gặp nhau.” Thái đáp. “Giấy tờ dân sự không tự nhiên bám các mốc tiền nếu không có người điều phối. Người làm chứng tên Lê Quang Vinh, người nhận tiền tên Đỗ Văn Hoan, người hỗ trợ lật giấy hôm ký ngày mười hai, người phụ nữ đeo kính xuất hiện cùng mũ lưỡi trai... có thể không phải một nhóm. Nhưng hiện tại ít nhất họ đang đè lên cùng một vụ.”
Nam im lặng một lúc khá lâu. Không khí trong phòng hạ xuống mức căng vừa phải, không còn kiểu bóp nghẹt của hôm phát hiện tủ bị xê dịch. Nhưng chính vì bớt ngột, từng câu nói mới hiện rõ sức nặng.
Cuối cùng anh nói: “Được. Giữ nguyên tắc cũ. Không ai tự liên hệ ngân hàng. Không hỏi ngoài quy trình bằng danh nghĩa nghề nếu chưa chốt cách vào. Và chưa chạm Lê Quang Vinh thêm một bước nào khi chưa có lý do rõ.”
Thái gật đầu. Cô hiểu. Xác minh sai một bước ở đây không chỉ mất đầu mối. Nó còn báo cho người theo dõi biết Nam Hải đã ghép được gì.
Duy đứng dậy trước, bưng ly cà phê đã hết. “Em ra ngoài lấy lại bản sạch tòa hôm qua. Với xem chị Hồng có dùng máy in gì khác không.”
Anh đi rồi, để lại khoảng trống vừa đủ cho câu hỏi không tiện hỏi trước mặt người thứ ba.
Nam kéo cuốn sổ tiếp khách bìa nâu sẫm lại gần, đặt cạnh bản chụp giao dịch nhưng không mở. “Thái.”
“Dạ.”
“Nếu người nhắn ‘đừng chỉ nhìn ngày mười bảy’ không cứu mình, mà đang dắt mình, em có sợ mình đang đi đúng đường họ muốn không?”
Cô nhìn thẳng vào tờ giấy giữa bàn. Nỗi sợ có. Không ít. Nhưng lần này nó không làm tay cô lạnh như trước.
“Có,” Thái nói thật. “Nhưng nếu vì sợ bị dắt mà bỏ qua một chuỗi đang hiện ra thì cũng sai. Mình không đi theo họ. Mình chỉ dùng thứ họ ném vào để kiểm lại cái mình đã có.”
Nam gật đầu. “Đó là khác biệt cần giữ.”
Cô tưởng câu chuyện tạm dừng ở đó. Nhưng anh bất ngờ hạ giọng thêm một nấc.
“Chuẩn bị tinh thần. Nếu chuỗi tiền này mở ra thật, vụ Hân - Phúc sẽ không còn là chuyện hai người ly hôn kể lệch vài chỗ nữa.”
Thái siết nhẹ đầu bút chì. “Em biết.”
“Không.” Nam nhìn cô, mắt rất tỉnh. “Em mới biết trên giấy thôi.”
Ngoài hành lang, có tiếng chị lễ tân gọi vọng lên hỏi văn phòng đã nhận bưu phẩm chưa. Duy đáp gì đó từ xa. Tiếng bước chân đi qua rồi dừng lại ngoài cửa.
Một nhịp gõ nhẹ.
Không gấp. Không mạnh. Đúng ba cái, đều nhau.
Cả Thái lẫn Nam cùng ngẩng lên.
Duy đẩy cửa vào trước, nhưng sắc mặt anh khác hẳn lúc đi ra. Trong tay anh không phải bản sạch của tòa, mà là một mảnh giấy gập đôi kẹp dưới ngón cái.
“Lễ tân vừa chuyển lên.” Anh nói, giọng thấp và ngắn. “Người đưa không để tên. Nói chỉ đưa câu này, đúng cho em.”
Anh đặt mảnh giấy xuống trước mặt Thái.
Cô mở ra.
Bên trong chỉ có một dòng viết in, nét đều, không run:
“Nếu muốn tìm Đỗ Văn Hoan, đừng đến theo địa chỉ ai đã cho.”