Chương 6: Miếng Vải Rách
Sân phơi ẩm hơi sương sớm. Những tấm vải trắng đong đưa, nước nhỏ giọt xuống nền đá loang lổ. Mùi xà phòng thô.
Lam Tuyết Nhi đứng dưới mái hiên phía Tây. Mảnh vải rách nằm gọn trong lòng bàn tay — khô cứng.
Nàng men theo bức tường gạch phía sau dãy nhà tạp. Các vệt nước mờ chạy dài từ cửa sau Linh mụ, xuyên vườn hoang, ra tới sân phơi. Nàng cúi xuống, ngón tay chạm nền đá lõm — nước đã rút vào kẽ, còn một vệt bùn mỏng.
Dọc đường không bóng người hầu. Cỏ dại mọc cao, mấy cây lụi vàng. Lối đi chật hẹp nối từ cửa hông phòng Linh mụ ra thẳng sân sau — kín đáo, không ai đi ngang.
Sân phơi rộng vắng. Nắng loãng. Mấy tấm vải trắng đong đưa. Nàng chọn chỗ khuất — cạnh ống tre lồ ô dựng sát tường. Rút mảnh vải rách từ tay áo, nàng đặt nó lên phiến tre, sát đống đồ trắng ủi sẵn.
Xong, nàng lùi vào sau đống lồ ô.
Nắng leo dần lên chân tường. Mấy con chim sẻ nhảy trên sân đá. Nàng giữ hơi thở đều, tai dán vào lối cửa hông phía Đông.
Linh mụ xuất hiện lúc nắng chạm mép giếng.
Bà ta mang rổ quần áo ướt vắt qua tay, đi thẳng tới dây phơi trống. Chân khựng lại khi vừa bước qua đụn cỏ. Mắt rơi xuống phiến tre.
Linh mụ đặt rổ, ngồi xổm. Ngón tay cầm mảnh vải lên. Lật trái, phải. Đưa lên mũi.
Lam Tuyết Nhi nín thở.
Cơ má Linh mụ co lại. Con ngươi nở. Mảnh vải tuột — bà chụp lấy, bóp nhàu. Ngửi. Môi mấp máy.
Linh mụ đứng dậy, nhìn nhanh quanh sân. Các ngón bóp mảnh vải đến nhàu. Nhét vào ống tay áo, vội vã nhặt rổ, quay về phía cửa hông — nhanh hơn lúc vào.
Lam Tuyết Nhi đặt gót chân lên nền đá.
Từ phía đối diện cửa hông, một bóng người bước ra.
Tần Dạ.
Hắn mặc áo ngọc màu xám đậm, không đai, tay cầm quạt gấp. Mắt lướt qua Linh mụ. Linh mụ khựng bước, định cúi chào, nhưng hắn đã đưa tay.
"Đưa đây."
"Vương… Vương gia đây là…"
"Thứ trong tay ngươi."
Giọng hắn bằng phẳng như hỏi giờ. Linh mụ lấy mảnh vải từ ống tay áo — các ngón run. Hắn nhận lấy, ngón cái miết nhẹ lên mặt vải khô. Khóe môi kéo sang một bên.
"Được. Ngươi lui đi."
Cửa hông đóng lại sau lưng Linh mụ. Tiếng guốc vội xa dần.
Lam Tuyết Nhi vẫn đứng im sau đống lồ ô.
Tần Dạ cất mảnh vải vào tay áo. Hắn không quay:
"Ra đi."
Nàng bước ra. Mắt hắn dừng trên mặt nàng, lướt xuống tay áo — chỗ nàng từng giấu — rồi lại lên.
Khóe môi nhếch.
"Có con chuột nhắt trong nhà bếp. Đáng lẽ ta phải bận tâm." Hắn ngừng. "Nhưng con chuột này biết trèo tường, lại biết chọn chỗ đặt bẫy."
Các ngón tay nàng siết vào lòng bàn tay. Nàng giữ mặt không đổi.
Tần Dạ bước tới một bước. Mắt lia qua đống lồ ô, rồi trở về.
"Nhưng chuột nhắt..." Hắn gõ quạt gấp vào lòng bàn tay. "Có biết vì sao bẫy không bắt được chuột già không?"
Nàng không trả lời.
Hắn cười — một tiếng qua mũi. Quay lưng, đi về phía nội viện. Nắng chiếu lên lưng hắn rồi khuất sau tường.
Lam Tuyết Nhi đứng lại.
Nàng chạm tay vào ống tay áo trống — miếng ngọc nhỏ đã được lấy ra từ trước lúc vào sân phơi.
Cái bẫy chuột già.
Hắn không nhắc tới Linh mụ.
Phía cuối vườn hoang, sau lùm tre già, một mảng tối đứng giữa những tàu lá — không tuột khỏi chỗ cũ suốt từ đầu.
Nàng đếm. Mười nhịp. Ba mươi. Cửa hông vẫn đóng.
Gió lùa qua lùm tre, lá va vào nhau khô khốc.
Dưới gốc, một nhánh tre gãy vắt ngang — nước còn đọng trong lóng, mặt đất dưới đó khô ráo.