Chương 8: Đánh Tráo
Ánh sáng ban mai rọi qua ô cửa, đổ dài trên nền gạch. Nàng ngồi bên mép giường, lòng bàn tay úp lên mảnh lệnh bài gãy. Gỗ đã cũ, các thớ nứt vì ẩm. Đầu ngón tay nàng vuốt mặt khắc — chữ "…lâm…sự…" chỉ còn lại nửa nét.
Mùi bùn đất còn thoảng trên kẽ tay. Bùn dẻo, pha nước giếng — nàng nhận ra vì đã thấy thứ bùn tương tự ở cái xô cạnh giếng tây hôm qua. Kẻ mang lệnh bài này đã đi qua chỗ ẩm.
Nàng nhìn ra cửa sổ. Sân vắng. Tiếng chổi quét lá khô vọng từ xa.
Phải dùng nó. Không thể ngồi đợi.
Nàng cuộn mảnh lệnh bài vào miếng vải cũ, nhét sâu vào tay áo. Không nói với ai, nàng bước về phía bếp.
***
Khu bếp sau nội viện đã nhộn nhịp từ sớm. Lửa reo dưới đáy nồi, hơi nước bốc lên mờ mặt người. Một tỳ nữ đang nhặt rau ở góc bếp, miệng lẩm bẩm chuyện chợ búa với người bên cạnh.
Nàng chọn cái rổ than gần bệ lò — chỗ bà Tâm hay lui tới. Tay nàng thả gói vải vào trong đám than củi. Không ai để ý. Nàng quay người, rời bếp.
Tim nàng đập chậm nhưng rõ. Giờ chỉ còn chờ.
***
Chưa đầy một khắc, tiếng động vọng từ ngoài sân. Nàng ngồi bên cửa sổ, tay cầm cuốn sách cũ — nhưng mắt không đọc chữ. Tiếng giày nện gấp, tiếng khung cửa bị đẩy mạnh. Có người quát.
Nàng đặt sách xuống, bước ra cửa.
Ngoài sân, Linh mụ quỳ dưới đất, hai tay bị trói sau lưng. Mặt bà tái mét, môi run run. Trước mặt bà là một tên thị vệ tay cầm miếng vải xanh — chính miếng vải Tần Dạ đã cướp từ tay nàng hôm qua.
Giọng thị vệ vang lên:
— Trộm đồ trong thư phòng Vương gia. Tang vật đây.
Linh mụ lắc đầu dữ dội:
— Oan! Ta không biết miếng vải này từ đâu ra! Sáng nay ta dậy thì nó đã ở dưới gối…
Thị vệ đá vào vai bà, bà ngã khuỵu. Đám gia nhân xung quanh nín thở, mắt cúi gằm.
Nàng đứng trong bóng cửa, không nói. Các mảnh ghép xếp lại trong đầu: Tần Dạ lấy miếng vải, Tần Dạ biết nàng đang điều tra, và hôm nay — Linh mụ bị bắt.
Hắn đang dùng bà để kết thúc câu chuyện. Một kết thúc giả.
— Bẩm Vương gia.
Mọi người quỳ xuống. Tần Dạ bước vào sân từ phía cổng, y phục đen tuyền, tay cầm chiếc quạt xếp. Hắn không nhìn ai — hoặc nhìn tất cả. Bước chân hắn đi thẳng đến chỗ Linh mụ, dừng lại.
Linh mụ nức nở, trán áp sát đất:
— Vương gia! Lão nô không dám trộm bất cứ thứ gì của người…
Tần Dạ không trả lời. Hắn nhìn miếng vải trong tay thị vệ, rồi búng quạt.
— Mang đi.
Linh mụ ré lên một tiếng thảm thiết, nhưng bị kéo lê ra cổng. Đám gia nhân giải tán, không ai dám ở lại.
Nàng vẫn đứng ở cửa. Tần Dạ quay đầu, ánh mắt gặp nàng. Hắn không cười, không nói. Chỉ nhìn — đủ lâu để nàng hiểu rằng mọi chuyện xảy ra hôm nay đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
Rồi hắn bước về phía nàng.
— Nàng trông không ngạc nhiên.
Giọng hắn trầm, không có dấu hiệu hỏi.
Nàng cúi đầu:
— Thiếp không hiểu Vương gia nói gì.
Tần Dạ nghiêng đầu, như đánh giá một con vật lạ.
— Phòng của nàng cần thêm người hầu. Hôm nay sẽ có một tỳ nữ đến hầu hạ.
Nàng ngẩng lên. Mai tỳ. Hắn không nói tên, nhưng nàng biết hắn đã chọn sẵn.
— Đa tạ Vương gia.
Hắn quay lưng, bước ra cổng. Áo đen mờ dần trong nắng sớm.
***
Nàng trở vào phòng, đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh gỗ, hít một hơi sâu. Tần Dạ vừa đưa nàng một con dao hai lưỡi — một tỳ nữ gián điệp và một kết thúc giả cho câu chuyện miếng vải. Hắn muốn nàng biết: hắn nhìn thấy tất cả, nhưng hắn cho phép một số chuyện tiếp diễn.
Nàng nhớ đến rổ than.
Chạy ra bếp — nhưng cầm lòng lại. Không thể lộ vẻ vội vàng. Nàng đi chậm, dáng tự nhiên, ghé qua bếp như muốn tìm chút nước ấm.
Rổ than vẫn ở chỗ cũ. Nhưng gói vải đã biến mất.
Nàng cắn môi. Người đã lấy. Kẻ đó có thể là tỳ nữ nào đó đã mang nó đi báo cáo — hoặc chính Tần Dạ đã cho người thu hồi. Dù thế nào, mảnh lệnh bài không còn trong tay nàng nữa.
Nàng rót một chén nước, uống, cố định hình các mảnh ghép: mất lệnh bài, mất miếng vải, có thêm mắt giám sát. Hôm nay nàng thua một ván. Nhưng chưa kết thúc.
***
Về đến phòng, nàng vén chăn định ngồi xuống thì ngón tay chạm phải vật cứng dưới gối. Ngón tay nàng cứng lại.
Nàng rút ra.
Một mảnh lệnh bài.
Nguyên vẹn. Bóng loáng. Không vết nứt.
Đầu ngón tay lướt trên mặt gỗ — khô, sạch, không dính chút bùn nào. Chữ khắc rõ ràng: "Lâm Sự."
Nàng nhận ra ngay. Lệnh bài cũ nàng giấu trong bếp đã gãy, thớ nứt, mặt gỗ dính bùn. Cái này — mới, sạch, chữ còn sắc. Được đặt dưới gối khi nàng ra ngoài. Người vào phòng nàng đã cố tình tráo nó.
Nàng xoay lệnh bài trong tay. Gỗ tử đàn hảo hạng — nhưng đường vân, màu sắc, mùi thoang thoảng khi áp sát mũi… Nàng khựng lại.
Dầu trầm.
Tần Dạ dùng dầu trầm tẩm giấy viết thư. Phòng làm việc của hắn lúc nào cũng thoảng mùi này. Lệnh bài đã nằm trong phòng hắn đủ lâu để thấm.
"Lâm Sự" — giấy thông hành vào Tây Kho. Khu vực bị niêm phong. Chỗ có viên gạch lỏng lẻo.
Mồi đã bị đổi. Nhưng cái mới đến từ phòng hắn. Không phải bẫy. Một lời mời.
Nàng cất lệnh bài vào tay áo trong. Lát gạch lỏng dưới chân tường tây — nàng đã nhìn thấy nó hôm qua, khi đi ngang qua dãy hành lang bỏ hoang. Nếu lệnh bài này thật sự mở được cửa, nàng sẽ vào Tây Kho. Không phải vì bẫy. Vì nàng muốn biết thứ gì trong phòng Tần Dạ đã thấm mùi dầu trầm vào một tấm thẻ gỗ.
***
Tiếng bước chân ngoài cửa. Không phải Tiểu Thúy. Bước chân này đều đều, đúng nhịp.
Một giọng nói vang lên, nhỏ nhẹ nhưng rõ từng chữ:
— Nô tỳ Mai nhi, phụng mệnh Vương gia đến hầu hạ tiểu thư.
Nàng đứng dậy, mở cửa. Một cô gái yếm xanh đậm, mặt mộc, mắt cụp nhưng sắc như dao cạo. Nàng cúi đầu, nụ cười vừa đủ lễ phép:
— Vào đi. Ngươi phụ trách phòng ngoài thôi.
Mai tỳ cúi người:
— Dạ.
Nàng bước lui, không nhìn nàng thêm lần nào.
Nàng quay vào phòng, khép cửa, ngồi xuống cạnh bàn. Ngón tay miết mép lệnh bài trong tay áo. Dầu trầm vẫn còn thoảng trên đầu ngón tay.
Nàng đặt tay lên bàn. Mắt nhìn ra ô cửa, nơi bóng cây đổ dài dưới nắng sớm.
Mai tỳ đã bắt đầu quét sân trước. Tiếng chổi khua đều đều trên gạch.
Nàng không nhìn ra phía đó. Nàng nhìn xuống tay mình — những ngón tay vẫn còn vương mùi dầu trầm. Lát gạch lỏng dưới chân tường tây. Mảnh lệnh bài trong tay áo.
Nàng đứng dậy, với lấy chiếc áo khoác ngoài.