Chương 28: Người Trong Đồng
Lục Trần đến gần lều.
Lửa trại không lớn — một đống củi nhỏ, cháy đượm, kiểm soát. Không để lộ vị trí quá xa. Người thắp lửa biết mình đang ở nơi nguy hiểm.
Trước lều, một bóng người ngồi.
Hắn không cao, không gầy. Ngồi xổm kiểu nông dân, tay cầm một cành cây khều lửa. Bên cạnh, một cái vò đất — nước, hoặc rượu. Túi vải nhỏ. Đôi giày cỏ rách.
Khi Lục Trần cách ba trượng, người đó lên tiếng, không ngước lên:
— Ngồi đi. Không nhiều chỗ, nhưng hai người vừa.
Lục Trần dừng. Không phải cạm bẫy — hắn cảm nhận từ dòng xoắn. Một người thường. Tu vi thấp, chỉ Luyện Khí tầng hai. Phàm nhân gần như không có linh khí.
Hắn ngồi xuống đối diện.
—
Người kia mới ngước lên.
Mặt già, ba mươi lăm — bốn mươi. Râu lún phún, mắt mỏi, nếp nhăn đầy trán. Trông như nông phu giữa đường. Nhưng mắt — khi ngước lên — không phải mắt nông phu. Có thứ gì đó sau đồng tử.
— Đi dưới đất lâu nhỉ.
Lục Trần không trả lời.
Người kia cười nhẹ. Cười của người hiểu — không mỉa mai, không thương hại.
— Ta không hỏi ngươi tìm gì. Nhưng ngươi mang ba thứ từ dưới lên — và một trong số đó, ta biết. Chờ thạch.
Lục Trần bất động. Tay phải đặt trên đầu gối, không cảnh giác, nhưng sẵn sàng.
— Ngươi biết Chờ thạch?
— Biết. Ta cũng mang nó, vài năm trước. Qua tay. Ta không giữ — nhưng ta biết nó thuộc về ai.
—
Người kia nhặt một cành khác, bẻ đôi, ném vào lửa. Lửa bắt nhựa tươi, xèo xèo.
— Trần Tùng nuôi một con mắt trong vùng này. Lá bùa đỏ. Huyết ấn. Ngươi đã thấy nó trên đường đi — đất mặt có vết đỏ vào ban đêm. Đó là Tùng. Hắn không ở đây, nhưng trận pháp của hắn thấm vào đất — mỗi bước ngươi đi, hắn đều thấy. Chậm, nhưng thấy.
Lục Trần gật. Không ngạc nhiên.
— Hắn biết ngươi xuống giếng. Nhưng hắn không biết ngươi đã ra. Vì Thổ ấn bít đường. Hắn theo dấu cũ — chờ ở cửa giếng làng Hoàng. Có lẽ hắn nghĩ ngươi vẫn dưới đó.
— Ngươi biết nhiều — Lục Trần nói — về Tùng.
Người kia gãi đầu. Nhìn lửa.
— Ta từng là người của Thanh Vân. Tạp dịch, không phải đệ tử. Một thời gian dài, ta làm việc cho đội truy tung. Làm lâu quá, thấy nhiều — rồi bỏ. Họ không tha cho người bỏ, nhưng ta còn sống đến giờ.
Hắn đưa tay trái ra. Trên mu bàn tay, một vết bỏng tròn — to bằng đồng xu. Mô sẹo lồi, dày, như bỏng bằng kim loại nung.
— Xóa dấu pháp trong người. Cắt linh căn. Mới thoát.
—
Lục Trần nhìn vết bỏng. Không nói gì.
Giữa hai người, lửa trại chập chờn. Đồng lau động. Từ xa, một tiếng chim đêm — tiếng cú, không gần.
— Ngươi sẽ đi đâu? — người kia hỏi.
— Tới chỗ hắn không đợi.
— Hợp lý. Nhưng đêm nay thì ở lại. Ngủ một giấc, sáng mai tính. Ngươi vừa qua ba phong ấn — ngươi nghĩ ta không nhận ra? Mắt ngươi có thứ gì mới.
Lục Trần nhìn người kia lần nữa.
— Ngươi đã đi dưới đó?
— Một lần. Chỉ tới Hỏa ấn. Ta không qua nổi. Ấn ký lửa ta không giữ được — nó đốt ta thay vì giúp ta. Ta lùi.
— Và ngươi sống.
— Ta lùi đúng lúc. Đất phong ấn không phải để giết. Để thử. Biết lùi là một cách hiểu.
—
Im lặng.
Lục Trần thả lỏng vai. Lần đầu tiên từ khi lên khỏi giếng, hắn ngồi thực sự.
Người kia lấy từ túi một miếng bánh khô, bẻ làm hai. Đưa một nửa.
Hắn không hỏi. Đưa.
Lục Trần nhận. Bánh khô, cứng, mặn. Hắn nhai. Lần đầu ăn đồ cứng sau cả ngày.
—
— Ngươi tên gì? — Lục Trần hỏi.
— A Căn. Họ không quan trọng. A Căn là đủ.
— Lục Trần.
A Căn cười. Lần này cười thật — không hàm ý, chỉ đơn giản là thấy vui.
— Biết. Ngươi nổi tiếng trong Thanh Vân. Kẻ phế vật Trần Tùng không giết được. Phản Tu Thể.
Lục Trần không phản ứng.
— Ngươi cũng biết ta?
— Biết từ lần ngươi đi vào làng Hoàng. Cuốn sổ. Ta đọc trước khi ngươi tới — ta sống trong lều gần đó. Thấy toàn bộ.
Lục Trần gật. Không giận.
— Làng Hoàng chết vì Tùng. Không phải Thanh Vân. Hắn dùng dân làng để thử trận pháp. Huyết trận. Mỗi đêm bùa đỏ lên — đó là máu họ.
A Căn nói nhỏ — như nói với lửa, không với người.
— Hắn làm vậy để luyện một thứ. Hắc bàn. Một đĩa đen có thể khóa linh mạch trong phạm vi mười dặm. Khi hắn dùng, cả vùng không ai hấp thụ được linh khí trừ hắn.
— Ngươi thấy nó?
— Ta thấy tàn dư. Ở nơi hắn thử — năm người chết. Mặt đất khô, đen, xác không phân hủy. Linh khí bị rút sạch, đất chết trong nửa năm.
Lục Trần nhìn lửa.
H02. Trần Tùng. Động cơ thực sự. Không chỉ truy sát hắn. Luyện hắc bàn. Phong tỏa linh mạch.
— Có cách phá hắc bàn? — hắn hỏi.
— Có. Nhưng phải đặt tay vào nó. Và phải là người không lệ thuộc linh khí để sống.
A Căn nhìn Lục Trần.
— Ngươi là người duy nhất ta biết có thể.
—
Lửa tàn dần.
A Căn gác tay lên gối. Mắt nhắm lại.
— Sáng mai ta chỉ ngươi đường đi tới chỗ Tùng đặt trận cơ. Nếu ngươi muốn.
Lục Trần nhìn A Căn.
— Tại sao giúp ta?
A Căn mở mắt. Nhìn lên trời. Một vì sao — sáng nhất — phía đông bắc.
— Vì ta nuôi một món nợ với Lam Phong. Ngươi mang ba mảnh của ông ấy. Đủ để ta trả.
—
Đêm sâu.
Trong lều, Lục Trần nằm, mắt mở. Ngoài lều, A Căn ngồi nguyên tư thế, không ngủ, giữ lửa.
Hai người xa lạ, chung một kẻ thù. Nhưng niềm tin không đến từ lời nói. Đến từ Chờ thạch ấm trong túi hắn, rung nhẹ mỗi khi A Căn nói.
Hắn không tin hẳn. Nhưng hắn đi tiếp.
Sáng mai. Trận cơ Tùng. Và câu trả lời cho ba phong ấn.