Chương 31: Hắc Bài
Đêm. Làng chết.
Lục Trần ngồi dưới gốc bồ đề. Khoảng cách với Tùng — ba mươi bước, đo bằng bóng dưới trăng.
Côn trùng ngừng kêu.
Từ phía tây, một cột sáng xanh cắm xuống mặt đất. Không tiếng nổ. Một tia sáng mảnh, thẳng, cắm vào đất như mũi kim — rồi lan ra thành vòng tròn.
Người áo lam bước ra từ trong vòng sáng. Hắn dừng ở rìa làng. Tay phải — đĩa đen. Tay trái — bùa vàng còn cháy.
Đĩa xoay. Các ký tự trên mặt sáng lên lần lượt.
— Phản Tu Thể.
Giọng đều, trẻ, không phải già.
Tùng đứng lên từ đầu làng. Xương trong tay — từ trắng sang xám. Hắn không đặt xương xuống — thế phòng thủ.
— Một ở đây. — Người áo lam nhìn Lục Trần. — Hỏa mạch, Kim cốt, Thổ nhục. Hai dung hợp, một đang từ chối.
Hắn nhìn Tùng.
— Một ở đây. Không phải xương cốt. Lõi rỗng.
Tùng cười.
— Đan Hà có mắt tốt.
—
Bùa trên trán người áo lam tắt. Không phải cháy hết — tắt. Than đen rơi xuống vai. Một đường vân đen chạy từ trán, xẻ dọc khuôn mặt.
— Trận phong tỏa. Mười dặm.
Hắn giơ tay. Một vòng tròn mờ hiện ra dưới chân ba người, chạy dài ra đến rìa làng. Nhẹ — chỉ đủ để biết.
— Đi với ta. Hoặc chết.
—
Lục Trần đặt tay vào túi. Chạm Chờ thạch.
Đá quay — hướng lòng đất.
Hắn nhìn người áo lam, rồi nhìn Tùng. Cả hai đều nhìn hắn — không phải cùng một cách. Tùng — chờ. Người áo lam — đo.
— Ta có một thắc mắc — Lục Trần nói.
Không ai trả lời.
— Hai ngươi đều biết Lam Phong. Một bảo hắn bị xẻ sống. Một không phủ nhận. Vậy —
Hắn lấy nửa mảnh xương Lam Phong từ túi, giơ lên giữa không trung.
— Cái này — là của Lam Phong. Ai muốn?
—
Im lặng.
Tùng không động. Người áo lam không động.
Cả hai đều biết — động trước là lộ.
Lục Trần quay mảnh xương trong tay. Ánh trăng chiếu vào — màu trắng ngà. Mảnh xương nhỏ, không đáng giá nếu không biết nó là gì.
Hắn để nó rơi xuống đất.
Tiếng xương chạm đất — khô, nhẹ.
Tùng động. Không phải lao — một bước, một bước duy nhất. Đủ để cho thấy hắn muốn.
Người áo lam động cùng lúc — đĩa xoay, một tia sáng cắt ngang khoảng giữa hai người, cắm xuống đất cách mảnh xương gang tay.
Tia sáng đốt một đường trên đất — đất nóng chảy, sôi. Mảnh xương nằm giữa.
Lục Trần đứng yên.
— Đoán vậy.
—
Tùng giẫm lên đất nóng chảy — một lớp khí bảo vệ chân. Tay xương quét ngang — một vòng tròn phù văn xuất hiện trước mặt người áo lam, chặn tia thứ hai.
Lục Trần lùi. Một bước. Hai.
Hắn đứng ngoài vòng cung. Hai người kia đã quên hắn — trong một tích tắc — đủ để hắn nhìn xuống chân mình.
Chờ thạch trong túi quay về phía lòng đất.
Mạch khí dưới chân hắn — rõ hơn trước. Ba điểm sáng dưới lòng đất — hướng đông bắc. Lò trung tâm.
Hắn lùi thêm hai bước nữa. Phía sau — giếng cạn.
Tia thứ ba bắn ra từ đĩa — trượt Tùng, cắm vào lều sau lưng hắn. Lều cháy. Lục Trần không quay đầu.
Hắn nhìn hai người trước mặt — đã quên hắn, nhưng chưa quên lâu.
Mảnh xương trên đất vẫn còn. Mồi đã xong.
Lục Trần thả mình xuống giếng.